Đặc Sản Quảng Nam

🏡
Đặc sản Quảng Nam – Mua nhanh trên Shopee
Đặc Sản Quảng Nam Quê Mình
XEM BỘ SƯU TẬP ➜

HAI LÍT ĐỦ KHÔNG ANH

GAO
0

HAI LÍT ĐỦ KHÔNG ANH

Truyện kể để răn người Làng Thanh Quýt – Điện Thắng – Quảng Nam

“Nếu một mai anh bước theo người khác

Em chỉ buồn, nhưng không khóc đâu anh

Lòng nghẹn ngào, tay cầm chai axit

Môi mỉm cười: hai lít đủ không anh…

Câu thơ ấy, người ta từng đọc cho vui, đọc rồi quên. Nhưng ở làng tôi, Thanh Quýt – Điện Thắng, Quảng Nam – đã có một thời, nó hóa thành sự thật. Đau đớn. Cay nghiệt. Và ám ảnh đến tận hôm nay.

Chuyện xảy ra vào những năm tám mươi của thế kỷ trước.

Anh NVL và chị NTN, lớn lên cùng làng. Mười chín đôi mươi. Trai tài, gái sắc. Tình yêu bắt đầu rất làng quê: ánh nhìn vụng trộm, lời hỏi han dè dặt, những buổi chiều đứng xa xa bên hàng tre, tim đập rộn ràng mà miệng không dám nói thương.

Từ rụt rè đến gần gũi.

Từ nâng niu đến say đắm.

Lẽ ra, người con trai phải biết giữ lễ nghĩa, biết đâu là ranh giới, biết yêu thì phải nghĩ đến cưới xin. Nhưng anh L thì không. Con nhà khá giả, ham chơi, tính lăng nhăng, coi tình cảm như trò tiêu khiển. Vừa quen chị N, anh vừa qua lại với mấy cô gái làng bên. Yêu mà không chịu trách nhiệm. Gần gũi mà không nghĩ đến hậu quả.

Rồi điều phải đến cũng đến. Người ta đồn rằng chị N mang thai.

Từ đó, mọi thứ sụp đổ.

Anh L không những chối bỏ mà còn coi thường chị, coi thường gia đình chị. Sống buông thả, hung hăng, coi pháp luật như không. Một nhát dao vô hình, cắt nát danh dự của người con gái quê.

Còn chị N
Im lặng.
Sự im lặng của một người bị dồn đến tận cùng.

Trong lòng chị, nỗi nhục lớn hơn nỗi đau. Tình yêu biến thành uất hận. Chị âm thầm mua một chai axit đậm đặc, giấu kín trong nhà. Không ai biết. Không ai ngờ. Làng quê hiền lành ấy, bỗng nuôi một mầm ác nghiệt.



Ngày ấy cũng như bao ngày khác.

Chị đứng chờ ở đầu đường. Khi anh L đi ngang qua, chị gọi lại, nói dăm ba câu – giọng bình thản đến lạnh người. Rồi trong khoảnh khắc, chị giơ tay. Axit hắt thẳng vào mặt và cổ anh. Không chần chừ. Không run rẩy.

Tiếng la hét xé làng.

Chị quay đi, bắt xe trốn vào miền Nam. Còn anh L, từ một chàng trai phong lưu, trở thành một phận người méo mó cả hình hài lẫn cuộc đời.

Pháp luật đã vào cuộc. Làng xóm xôn xao. Câu chuyện được thêu dệt, truyền từ đời này sang đời khác. Người thương. Kẻ sợ. Kẻ trách. Nhưng ai cũng thở dài.

Bởi không có ai là người thắng.

Đây không phải câu chuyện để kích động thù hận.

Càng không phải để bênh vực bạo lực. Đây là lời cảnh tỉnh.

Cho đàn ông:

Yêu thì phải có trách nhiệm. Đừng đem đời con gái ra đùa cợt. Một phút buông thả có thể đổi bằng cả kiếp người.

Cho đàn bà:

Đau đến mấy cũng đừng chọn con đường hủy diệt. Trả thù không cứu được danh dự, chỉ đẩy thêm một đời nữa xuống vực sâu.

Làng Thanh Quýt bây giờ đã khác xưa. Nhưng câu chuyện ấy vẫn còn đó, như một vết sẹo chung của làng. Để nhắc rằng: Tình yêu không có đạo đức thì sớm muộn cũng hóa tai ương.

Tags

Đăng nhận xét

0Nhận xét
Đăng nhận xét (0)
Đọc tiếp: