Tác giả: Châu Phước Tiến
Chương 1: Khát vọng từ tiệm vàng phố huyện
Gia đình Đ. vốn có nền tảng khá giả. Mẹ Đ. là người phụ nữ tảo tần, giỏi giang, làm đủ mọi nghề để nuôi nấng bầy con. Nhưng người thực sự cầm lái con thuyền kinh tế gia đình lại là ba Đ. – một người đàn ông có đầu óc kinh doanh nhạy bén nhưng cũng đầy tham vọng.
Ban đầu, ông tổ chức làm vàng tại địa phương. Thế nhưng, giữa thời thế còn nhiều thắt chặt, việc kinh doanh bị công an huyện đẩy đuổi. Không nản chí, ông đưa gia đình về lại quê, xoay xở đủ đường từ máy xay gạo đến các dịch vụ nông thôn. Khi vốn liếng đã đủ dày, ông quyết định thực hiện một bước ngoặt lớn: chuyển xuống thị trấn Hà Lam mở hiệu vàng bạc, đá quý.
Trong ánh lấp lánh của những thỏi vàng và trang sức, ba Đ. vẫn luôn nuôi nấng một giấc mộng xa xôi hơn cả biên giới quốc gia: đưa con trai sang Mỹ. Ông muốn Đ. phải được nhìn thấy Nữ thần Tự do bằng xương bằng thịt, phải được sống cuộc đời sung túc ở xứ sở cờ hoa, chứ không đơn thuần chỉ là một ông chủ tiệm vàng ở phố huyện miền Trung.
Chương 2: Những chuyến đò lỡ nhịp
Hành trình hiện thực hóa “giấc mơ Mỹ” bắt đầu bằng những toan tính đầy quyết liệt. Lần thứ nhất, ông lặn lội vào tận Long Khánh để mua một đứa trẻ con lai da màu về làm thủ tục nhận con nuôi. Thời điểm ấy, diện định cư theo con lai là cánh cửa rộng mở nhất. Thế nhưng, đời không như là mơ, giấy tờ trục trặc, thủ tục không thành. Cuối cùng, ông đành phải “sang tay” lại suất ấy cho một người khách ở Sài Gòn để thu hồi vốn.
Không bỏ cuộc, hành trình thứ hai còn mang tính cưỡng ép hơn. Ông sắp đặt cho Đ. kết hôn với một cô gái con lai da trắng. Trớ trêu thay, cô gái ấy cao hơn Đ. đến tận 17cm – một khoảng cách không chỉ về hình thể mà còn là sự lệch pha hoàn toàn về cảm xúc. Đ. phản kháng. Cái tôi của một chàng trai trẻ không cho phép mình trở thành quân cờ trong cuộc hôn nhân sắp đặt chỉ để đổi lấy một tấm thẻ xanh. Trước sự kiên quyết của con trai, người cha đành buông tay, từ bỏ giấc mộng Mỹ du, quay về tập trung kinh doanh vàng bạc và mở rộng sang mảng xăng dầu. Ông lui về phía sau, chấp nhận thực tại và chờ ngày hưu trí.
Chương 3: Đường chạy riêng của Đ.
Không vào đại học như bạn bè đồng trang lứa, Đ. chọn cho mình một lối đi riêng: kinh doanh xe máy. Ngay khi rời ghế nhà trường, Đ. xách ba lô vào Sài Gòn tầm sư học đạo. Ba năm lăn lộn giữa phố thị phồn hoa, học từ cách sửa xe đến nghệ thuật nhìn máy, định giá, Đ. trở về Hà Lam với hành trang là sự tự tin và đôi bàn tay lấm lem dầu mỡ.
Cơ sở đầu tiên tại thị trấn Hà Lam ra đời vào 20 năm trước. Từ những chiếc xe cũ tân trang, bằng uy tín và sự nhạy bén thừa hưởng từ người cha, Đ. đã biến một cửa hàng nhỏ thành một đế chế xe máy tại Quảng Nam. 20 năm – một hành trình đủ dài để chứng minh rằng: “Đại học không phải con đường duy nhất, nhưng học nghề và kiên trì với nó thì chắc chắn sẽ thành công.”
Đến nay, từ một điểm xuất phát ban đầu, Đ. đã mở rộng thành 6 chi nhánh trải dài khắp các huyện: Quế Sơn, Hiệp Đức, Trà My, Tam Kỳ, Núi Thành... Showroom của Đ. giờ đây không còn bóng dáng của những chiếc xe cũ nát năm nào, mà thay vào đó là những dòng xe sang trọng, mẫu mã chất lượng hàng đầu như SH, Air Blade, Honda đời mới nhất. Đ. đã tự xây dựng nên một “vương quốc” cho riêng mình ngay trên mảnh đất quê hương.
Chương 4: Kết quả viên mãn – Mỹ không còn là mơ
Điều thú vị nhất trong câu chuyện này chính là cái kết. Thứ mà cha Đ. từng dùng mọi cách, từ tiền bạc đến ép buộc để đạt được nhưng thất bại, thì nay lại đến với gia đình Đ. một cách tự nhiên và tự hào nhất.
Đ. không đi Mỹ, nhưng Đ. đủ lực để đưa con cái mình vươn ra thế giới. Hai người con của Đ. sang Hoa Kỳ du học bằng chính nguồn lực kinh tế từ những cửa hàng xe máy ở quê nhà. Giấc mơ của người ông năm xưa cuối cùng đã nở hoa trên thế hệ cháu nội.
Người con đầu sau khi học xong đã trở về, sát cánh cùng ba mẹ quản lý chuỗi kinh doanh gia đình. Người con thứ hai xuất sắc hơn khi gia nhập Quân đội Hoa Kỳ, làm quân y trong hải đội và chính thức trở thành công dân Mỹ.
Chiêm nghiệm từ câu chuyện
Nhìn lại hành trình của Đ., chúng ta thấy một vòng tròn định mệnh kỳ lạ. Ngày xưa, người cha cố gắng “mua” giấc mơ Mỹ bằng sự áp đặt, nhưng cánh cửa ấy cứ đóng chặt. Ngày nay, bằng sức lao động chân chính và sự đầu tư đúng đắn cho giáo dục, Đ. đã giúp các con bước vào nước Mỹ bằng tư thế ngẩng cao đầu.
Hóa ra, Mỹ không phải là thiên đường duy nhất. Nếu Đ. đi Mỹ theo diện cưỡng ép năm xưa, có lẽ chúng ta đã mất đi một doanh nhân xe máy tài ba tại Quảng Nam, và chưa chắc các con Đ. đã có được vị thế như hiện tại.
Lời kết
Câu chuyện của gia đình Đ. là minh chứng hùng hồn cho việc: hãy cứ sống hết mình với thực tại, làm giàu trên chính đôi tay của mình, thì mọi giấc mơ – dù là ở trời Tây hay đất ta – cũng đều có ngày chạm tới. Đúng là “Người tính không bằng Trời tính”, nhưng Trời không bao giờ phụ lòng người có tâm và có chí.
