Đặc Sản Quảng Nam

🏡
Đặc sản Quảng Nam – Mua nhanh trên Shopee
Đặc Sản Quảng Nam Quê Mình
XEM BỘ SƯU TẬP ➜

MỘT CHÚT GIẬN HỜN… MÀ ANH MẤT EM

GAO
0

MỘT CHÚT GIẬN HỜN… MÀ ANH MẤT EM

Truyện ngắnChâu Phước Tiến

Một chuyện tình lớn lên từ những lá thư, chín trong mùa hè ký ức, rồi rơi rụng vì giận hờn và im lặng. Để đến cuối cùng, chỉ còn lại một nỗi tiếc dịu mà dai dẳng.

Mùi bùn non và cánh bướm hiền

Ngày ấy, K là chàng sinh viên trường Luật, mang theo cái ngây thơ vụng dại của người con trai nhà quê. K sinh ra từ thửa ruộng, lớn lên cùng luống khoai, bờ cỏ; tuổi thơ gắn với trâu bò, với những chiều gió lùa qua đồng. Bước chân lên giảng đường, K vẫn còn nguyên mùi bùn non trong trí nhớ, còn nguyên sự thật thà đến vụng về trong cách nghĩ, cách yêu.

L. không theo K ra đồng, cũng không theo anh chị làm thuốc lá. Em ở nhà, lo nội trợ, học hành chăm chỉ. Tuổi thơ của em lặng lẽ, hiền như cánh bướm. Rồi em đỗ vào Cao đẳng Thực phẩm Đà Nẵng. Con đường học tập mở ra, mang em đi xa khỏi làng, xa khỏi những buổi trưa nắng quắt và những tối trăng mờ.

Mỹ Sơn – chuyến đi đầu tiên

Mùa hè năm 1990, nhóm chúng tôi đi dã ngoại ở thủy điện Mỹ Sơn. Núi rừng trầm mặc, nước đổ trắng xóa, gió thổi qua tóc em mát lành. Từ chuyến đi ấy, tôi và em quen nhau. Không ồn ào. Không hứa hẹn. Chỉ là ánh nhìn ở lại lâu hơn một chút, là câu chào chậm hơn nửa nhịp.



Những cánh thư nghiêng nghiêng

Bước vào năm thứ hai đại học, chúng tôi viết thư cho nhau. Em kể về Đà Nẵng—thành phố biển, về đời sống sinh viên với những bữa cơm tập thể, những con đường gió mặn. Tôi kể về Sài Gòn—thành phố hoa lệ, về cái khó cái khổ của sinh viên tỉnh lẻ: phòng trọ chật, tiền học phí, những đêm thức trắng.

Những cánh thư qua lại, chữ nghiêng nghiêng, mực xanh mực tím. Chúng tôi không dám ngỏ lời yêu. Tất cả chỉ là ước mơ, là mộng mỵ chín dần trong im lặng. Nỗi nhớ tích tụ, lặng lẽ mà đầy.

Mùa hè 1991 – lời ngỏ và nụ hôn

“Chúng tôi không ồn ào. Không thề hứa. Chỉ có nhịp tim đập sát — và một mùa hè không quay lại.”

Mùa hè năm 1991—mùa hè của ký ức. Đêm ấy, chúng tôi ngồi đối diện nhau. Ít nói. Nhìn nhau nhiều. Mắt em—với tôi—đẹp như thiên thần. Tôi biết: thời điểm đã chín. Tôi ngỏ lời. Em từ chối—dẫu “mặc trong đã lẽ, bên ngoài còn e”. Lời từ chối mềm như gió, nhưng đủ để tim tôi khẽ nhói.

Rồi như có một sức đẩy dịu dàng, chúng tôi tự nguyện bước ra sân, tìm nơi vắng. Dưới bầu trời tối, cỏ ướt sương, chúng tôi âu yếm nhau. Lần đầu nắm tay. Lần đầu đặt nụ hôn lên má, lên môi em. Em run, tôi run. Hạnh phúc lúc ấy nồng nàn và ấm áp, như lửa nhỏ trong đêm. Không lời thề. Chỉ có nhịp tim đập sát.

Ra trường 1993 – giận hờn và khoảng cách

Những ngày sau đó trôi đi êm như nước. Tình yêu của chúng tôi kéo dài đến ngày ra trường 1993. Nhưng đời không chỉ có mùa hè. Sự nhường nhịn mòn dần. Hờn dỗi chen vào. Lý sự xuất hiện—những điều rất nhỏ, rất đời: công việc, tương lai, khoảng cách.

Chúng tôi yêu nhau, nhưng học cách thắng thua nhiều hơn học cách giữ gìn. Mỗi người bận chứng minh mình đúng, quên mất nắm tay nhau đi qua.

Và rồi…

Rồi một chút giận hờn.

Rồi một lần im lặng.

Rồi một bước xa.

Thế là mất nhau.

Ký ức để nhớ, để tiếc, để học

Giờ đây, nhìn lại cuộc tình đã qua, tôi thấy đời người nhiều phong ba bão táp. Bao khó khăn, đắng cay rồi cũng qua. Chỉ còn lại một nỗi tiếc—lặng, sâu, dai dẳng. Tiếc một thời non dại. Tiếc những bức thư chưa kịp nói lời yêu. Tiếc một mùa hè không quay lại.

Tôi hiểu ra điều giản dị mà muộn màng: tình yêu cần nhẫn nại, cần hạ giọng khi nóng, cần nắm tay khi mỏi. Chỉ một chút giận hờn thôi—đủ để đánh rơi cả một đời thương nhớ.

Nếu có thể quay lại đêm ấy, dưới bầu trời sương, tôi sẽ nói ít hơn, giữ nhiều hơn. Nhưng đời không cho ta lần hai. Chỉ cho ta ký ức—để nhớ, để tiếc, và để học cách khiêm nhường với hạnh phúc.

Và thế, tôi mang theo em—như mang theo mùi rơm mới, như mang theo tiếng gió đồng—đi suốt phần đời còn lại. Không ồn ào. Không trách móc. Chỉ là một nỗi nhớ dịu, thấm như mưa lâu ngày vào đất.

Tags

Đăng nhận xét

0Nhận xét
Đăng nhận xét (0)
Đọc tiếp: