HOA DÃ QUỲ TRONG GIÓ
Trên cao nguyên gió lạnh, một cô gái trẻ rời quê để dựng tương lai, rồi đi qua một tình yêu đẹp mà mong manh. Khi hoa dã quỳ vẫn vàng bền bỉ trong gió, chỉ có lòng người là phải học cách cúi xuống để hiểu thế nào là yêu và giữ.
Gió cao nguyên và giấc mơ Đà Lạt
Ngọn gió Tây Nguyên rít qua kẽ lá thông, mang theo cái lạnh hanh hao của cao nguyên, thấm sâu vào da thịt người. Ở độ cao ấy, nắng trong veo mà gió thì sắc, như một lưỡi dao mỏng chạm vào những phận người xa xứ. Đà Lạt hiện ra lung linh, mờ sương, vừa dịu dàng vừa kiêu hãnh, đủ sức cuốn một cô gái trẻ tên T. đi từng ngày, từng giấc mơ.
T. lên Đà Lạt khi tuổi đời vừa chạm ngưỡng hai mươi ba. Trong lòng cô là một khát vọng giản dị mà cũng rất lớn: chinh phục thành phố này, tự đứng vững bằng chính đôi chân mình. Cô xin được việc làm ổn định tại một công ty du lịch có tiếng, phụ trách quản lý một khu resort nhỏ nép mình bên triền đồi.
Ban ngày, cô tất bật với khách, với phòng ốc, với những cuộc gọi không dứt. Ban đêm, khi sương phủ kín lối đi, cô lại đến lớp học kế toán, cặm cụi bên những con số, tin rằng kiến thức là con đường ngắn nhất dẫn đến tương lai.
Kỳ vọng ở quê nhà
Ở quê nhà, ba mẹ dõi theo từng bước chân con gái. Họ kỳ vọng ở T. một cuộc đời “cho ra lẽ”: công việc ổn định, sự nghiệp vững vàng, rồi chồng con đàng hoàng để “nở mày nở mặt” với bà con, tộc họ và xóm làng. T. hiểu. Cô thương ba mẹ. Chính vì thế, cô càng tự ép mình phải mạnh mẽ, phải thành công.
Đời con gái như mười hai bến nước… Xa quê, giữa cao nguyên mênh mang, phận người bỗng gieo neo như hoa dã quỳ cúi mình trong gió.
Nhưng gió tình yêu thì muôn hình vạn trạng, chẳng theo một khuôn phép nào. Ông bà xưa nói không sai: đời con gái như mười hai bến nước, trong nhờ đục chịu. Xa ba mẹ, xa bạn bè, giữa cao nguyên mênh mang, phận người con gái bỗng trở nên gieo neo như hoa dã quỳ cúi mình trong gió. Cái lạnh của đất trời còn dễ chịu hơn cái lạnh trong lòng—cái lạnh của những buổi tối không ai chờ đợi, không một mối tình để chăm chút, sẻ chia.
T. vốn cẩn trọng. Cô luôn phòng xa, nhưng lại không biết cách giữ gần. Cô tin rằng chỉ cần sống tốt, yêu chân thành thì mọi thứ sẽ tự nhiên bền lâu. Cô đâu ngờ chữ “ngờ” mới là bài học cay đắng nhất đời người.
Lân xuất hiện như một điểm tựa
Cũng tại công ty ấy, Lân xuất hiện. Chàng trai làm pha chế, ít nói, ánh mắt lúc nào cũng hiền. Lân có cách quan tâm rất lạ—không ồn ào, không vồ vập. Chỉ là một ly nước ấm đặt đúng lúc, một câu hỏi nhỏ sau giờ làm, hay bóng dáng lãng đãng bên hiên khi chiều xuống. Giữa những ngày trống vắng, sự hiện diện ấy trở thành điểm tựa vô hình.
Tình yêu rực rỡ như dã quỳ
Tình yêu nảy nở lúc nào không hay. Tuổi hai mươi bốn của T. bừng lên, vừa rực rỡ vừa bồng bột. Người ta vẫn dạy con gái phải biết giữ mình, phải nghe lời cha mẹ, nhưng chẳng ai dạy cách đối diện với những rung động thật sự của trái tim.
Tình yêu của họ đẹp như hoa dã quỳ trong gió—màu vàng tinh nguyên, mong manh mà kiêu hãnh. Và cái gì mong manh thì thường dễ vỡ.
Những mâu thuẫn nhỏ nhặt bắt đầu xuất hiện: khác biệt trong suy nghĩ, trong giao tiếp, trong cách nhìn về tương lai. T. mơ cao, mơ xa. Cô muốn vươn lên thật nhanh, muốn một cuộc đời rực rỡ như thành phố sương mù trong mắt du khách. Lân thì khác. Anh chậm, chắc, mong một mái ấm bình dị. Hai người yêu nhau, nhưng không đủ kiên nhẫn để nuôi dưỡng tình yêu.
Giận hờn, im lặng… và mất nhau
Rồi cũng như bao lần…
Một chút giận nhau.
Một chút im lặng.
Một chút tự ái.
Và rồi, mất nhau lúc nào không hay.
Khi T. nhận ra mình đã đi quá xa, thì mọi thứ không còn như cũ. Cô mang trong mình một sinh linh bé nhỏ—kết quả của một tình yêu từng rất đẹp. Lân lặng lẽ rời đi, như cơn gió cao nguyên: đến rồi đi, để lại cái lạnh dài lâu.
Hoa vẫn nở – người học cách đứng dậy
Giờ đây, T. đã là một thiếu phụ, ngồi ru con trong căn phòng nhỏ. Đứa bé ngủ ngoan, hơi thở đều đều, bàn tay xíu xiu nắm lấy vạt áo mẹ. Chỉ đến lúc này, T. mới thật sự vỡ lẽ: đời người con gái, càng mơ cao, càng mơ không thực tế, thì cái giá phải trả đôi khi quá đắt.
Một mình ôm con, nuôi con, T. dần hiểu rằng tình yêu không chỉ là rung động, mà là sự nhẫn nại, là chăm chút từng ngày. Nếu ngày ấy, cô bớt đi một chút kiêu hãnh, thêm một chút lắng nghe; nếu hai người biết nắm tay nhau qua những mâu thuẫn nhỏ… thì có lẽ câu hát cũ đã không vận vào đời mình:
“Một chút giận nhau mà em mất anh.”
Mỗi độ Tết về, xem phim, xem phóng sự, thấy hoa dã quỳ nở vàng trên con đường đất đỏ Tây Nguyên, T. lại ngậm ngùi. Hoa vẫn thế—vàng, bền bỉ, cúi mình trong gió mà không gãy. Chỉ có lòng người là đổi thay.
T. bế con ra hiên, nhìn sương giăng kín lối. Trong sâu thẳm, nỗi tiếc nuối vẫn còn đó, âm ỉ như ngọn gió lạnh không bao giờ dứt. Nhưng cô cũng hiểu: hoa đã quỳ trong gió vẫn là hoa, vẫn đẹp theo cách của nó. Và người đàn bà đi qua giông bão, dẫu mang vết xước trong tim, cũng học được cách đứng dậy, sống tiếp vì con, vì chính mình.
Trên cao nguyên, gió vẫn thổi.
Hoa dã quỳ vẫn nở.
Chỉ có lòng người—sau những va đập—mới biết cúi xuống, để hiểu thế nào là yêu và thế nào là giữ.
Bạn có thể chèn ảnh “hoa dã quỳ – con đường đất đỏ – sương Đà Lạt” ở đầu bài hoặc ngay dưới khung này để bài giàu cảm xúc hơn.
