Ngôi làng nhỏ nằm im lìm bên con sông Đuống, bốn mùa gió thổi hiền hòa. Ở đó, những mái nhà ngói nâu nép mình dưới hàng tre xanh, tiếng gà gáy sớm hòa với mùi rơm mới luôn khiến người ta tin rằng cuộc đời vốn dĩ bình yên. Nhưng giữa sự bình yên ấy, đôi khi số phận lại âm thầm gieo những hạt mầm nghiệt ngã mà không ai kịp nhận ra.
T sinh ra trong một gia đình thuần nông nghèo khó. Mười tám tuổi, T theo học nghề mộc ở Đồng Kỵ. Ngày ngày đục đẽo, cưa xẻ, mồ hôi thấm đẫm lưng áo, T vẫn lặng lẽ cần mẫn như con ong làm tổ. Đôi bàn tay T chạm vào gỗ như có linh hồn, biến những khối gỗ vô tri thành những vật phẩm tâm linh tinh xảo.
Năm tháng trôi qua, tay nghề của T ngày một vững vàng. Đến năm 2005, T đã trở thành một “đại gia” với ba cơ sở sản xuất lớn. Nhưng cùng với tiền bạc là những đổi thay âm thầm. Công ty phát triển, T tuyển thêm Hồng vào tổ chà giấy nhám. Hồng hiền lành, đôi mắt buồn trong veo, nhưng ngày ngày phải đối mặt với bụi gỗ bám trắng mái tóc, vây quanh hơi thở.
Mối tình sai trái giữa ông chủ T và Hồng nảy sinh từ những lần quan tâm thầm kín. Tin đồn lan đến tai K – chồng Hồng. K không ầm ĩ, anh chọn cách im lặng đáng sợ. Một buổi chiều mưa, K chuẩn bị bữa cơm cuối cùng, tự tay hấp một con cá chép thật to để mời T sang nói chuyện phải trái.
Mọi chuyện kết thúc trong máu và nước mắt. Bốn nhát dao lạnh lùng đã tiễn biệt một kiếp người giàu sang, và một mạng người cũng tự kết liễu vì tuyệt vọng. Ngôi nhà nhỏ chìm trong mùi rượu nồng nặc và nỗi đau không thể xóa nhòa.
Đêm ấy, làng quê xôn xao. Hồng ở lại với đứa con thơ dại và nỗi hận suốt đời. Mỗi chiều nhìn khói bếp, chị lại ước giá như mình tỉnh táo hơn trước ranh giới đạo lý. Để tìm lại chút thanh thản cho tâm hồn nặng trĩu, người ta thường tìm đến mùi hương của gỗ, của sự tĩnh lặng.
