Đặc Sản Quảng Nam

🏡
Đặc sản Quảng Nam – Mua nhanh trên Shopee
Đặc Sản Quảng Nam Quê Mình
XEM BỘ SƯU TẬP ➜

THẬT THÀ NHƯ ĐẤT

GAO
0


Tác giả: Châu Phước Tiến
Hình ảnh minh họa
1. Khởi đầu từ một con ngựa sắt và những cung đường xanh

Có những ký ức, dù đã phủ bụi thời gian đến hơn ba mươi lăm năm, vẫn vẹn nguyên màu sắc và âm thanh mỗi khi ta chạm khẽ vào. Với tôi, ký ức ấy gắn liền với tiếng nổ giòn giã của chiếc xe Cup 81 "kim vàng giọt lệ" mang biển số 43H-0756 – món quà quý giá mà anh trai tôi từ Đức gửi về. Ngày ấy, sở hữu một chiếc xe máy không chỉ là có một phương tiện, mà là sở hữu cả một bầu trời kiêu hãnh của tuổi trẻ sinh viên hồn nhiên, đầy ắp những mộng mơ.

Tôi vẫn nhớ như in những mùa hè, mùa Tết rực rỡ nắng vàng của xứ Quảng. Trong nhóm bạn thân thiết từ Điện Hòa, Điện Thọ, tôi luôn là "tay lái chủ lực". Có lẽ vì có xe, nên tôi nghiễm nhiên trở thành người cầm lái cho những chuyến phiêu lưu băng qua những cánh đồng, những nhịp cầu tre lắt lẻo. Ấn tượng sâu đậm nhất trong lòng tôi chính là chuyến đi suối Tiên, xã Quế Hiệp, huyện Quế Sơn năm ấy.

Hành trình khởi đầu từ quê nhà Điện Hòa, tôi chở người bạn đồng hành băng qua những con đường đất đỏ để hội ngộ cùng nhóm bạn ở Điện Thọ. Đoàn xe chúng tôi nối đuôi nhau, bụi mù mịt nhưng tiếng cười thì át cả tiếng động cơ. Lộ trình Điện Thọ - Chợ Nón - Quế Thuận ngày ấy không đơn thuần là một con đường địa lý, mà là con đường dẫn chúng tôi vào thế giới của sự tự do. Tại suối Tiên, giữa làn nước mát lạnh đổ xuống từ khe đá, chúng tôi đã sống những ngày đẹp nhất của tuổi trẻ. Không toan tính, không ưu phiền, chỉ có tình bạn trong veo như nước suối nguồn. Sau chuyến đi ấy, sợi dây liên kết giữa tôi và những người bạn quê Điện Thọ càng trở nên bền chặt, khởi đầu cho một tình thân kéo dài suốt nhiều thập kỷ sau này.

2. Sài Gòn – Những đêm trăng và phẩm chất người thợ tóc

Thời gian như bóng câu qua cửa sổ. Những sinh viên ngày nào rời ghế nhà trường, mỗi người chọn một phương trời để mưu sinh. Tôi gặp lại người bạn cũ – người em hiền lành năm xưa – giữa lòng Sài Gòn hoa lệ. Khi ấy, em đang làm nghề cắt tóc tại quận Tân Bình. Sài Gòn những năm tháng ấy tuy sôi động nhưng cũng đầy khắc nghiệt với những người con xa xứ. Thế nhưng, giữa cái ồn ào của phố thị, em vẫn giữ vẹn nguyên cái chất "thật thà như đất" của một người con sinh ra từ làng. Những đêm trăng Sài Gòn dường như cũng dịu dàng hơn khi chúng tôi cùng nhau dạo bước trong công viên Lê Thị Riêng hay công viên Hoàng Văn Thụ. Giữa những câu chuyện mưu sinh nhọc nhằn, tôi nhận ra ở em một giá trị mà không tiền bạc nào mua được: đó là sự trung thực, chất phác đến lạ kỳ.

Em như bước ra từ những vần thơ của Nguyễn Bính, mang theo cả linh hồn của bờ bãi, ruộng đồng vào nơi phố thị:

"Quê hương tôi có cây bầu cây nhị
Tiếng 'đàn kêu tích tịch tình tang...'
Có cô Tấm náu mình trong quả thị,
Có người em may túi đúng ba gang."

Sự thật thà của em không phải là sự khờ khạo, mà là cái bản ngã tự nhiên của người dân xứ Quảng – nơi nắng gió hun đúc nên những con người ăn sóng nói gió nhưng lòng dạ thì thẳng băng như ruột ngựa. Trong tiệm tóc nhỏ ở Tân Bình, mỗi đường kéo của em không chỉ là làm đẹp cho người, mà còn là sự tận tụy, chân thành với từng khách hàng. Chính cái "vốn quý vô cùng" ấy đã giúp em đứng vững giữa lòng thành phố đầy biến động.

3. Những bước chân phong trần và sự thức tỉnh

Bản thân tôi, sau khi bước qua những năm tháng thanh xuân, đã dấn thân sâu vào dòng đời phong trần. Cuộc sống không phải lúc nào cũng màu hồng như những chuyến đi suối Tiên năm cũ. Tôi đã đi qua bao sương gió, đối mặt với đủ hạng người trong xã hội.

Tôi đã từng đau lòng khi gặp phải những kẻ gian manh, những kẻ "điếm" đời luôn chực chờ cơ hội để trục lợi. Đau đớn hơn là những lần đối diện với sự lừa lọc trong tình cảm, những cú lừa đảo được dàn dựng công phu dưới lớp vỏ bọc hào nhoáng. Giữa một thế giới mà người ta sẵn sàng đánh đổi lòng tin để lấy lợi ích cá nhân, tôi mới chợt giật mình nhìn lại.

Càng đi xa, càng gặp nhiều biến cố, tôi lại càng thấy thấm thía giá trị của sự mộc mạc quê nhà. Tôi nhớ về biển số xe 43H-0756, nhớ về mùi khói bếp làng Thanh Quýt, nhớ về sự thật thà của người em cắt tóc ở Tân Bình. Hóa ra, hạnh phúc và sự bình yên không nằm ở những toan tính thông minh, mà nằm ở sự chân thành giữa người với người.

4. Lời kết: Trân quý những giá trị vĩnh cửu

Giờ đây, khi ngồi chiêm nghiệm lại mọi chuyện, tôi không còn oán trách những kẻ đã lừa lọc mình, bởi chính họ là tấm gương phản chiếu để tôi thấy rõ hơn vẻ đẹp của sự lương thiện. Tôi trân quý vô cùng cái gốc gác quê hương, nơi con người đối xử với nhau bằng cái tình, cái nghĩa chứ không phải bằng những mưu mô xảo quyệt.

Sự thật thà giống như đất. Đất lặng lẽ, đất thô ráp, nhưng đất nuôi sống muôn loài. Người thật thà có thể chịu thiệt thòi nhất thời, nhưng cái họ có được là sự thanh thản trong tâm hồn và lòng tin yêu của những người tri kỷ.

Cảm ơn những chuyến đi suối Tiên năm ấy, cảm ơn chiếc xe Cup 81 đã chở tôi qua những cung đường của tình bạn. Và cảm ơn những người bạn, người em vẫn giữ được cốt cách quê hương giữa dòng đời vạn biến. Với tôi, sự "thật thà như đất" chính là di sản quý giá nhất mà mỗi người con xứ Quảng mang theo trong hành trang vào đời. Cho dù cuộc đời có thêm bao nhiêu lần bão giông, tôi vẫn chọn tin vào những điều tử tế, tin vào tiếng đàn "tích tịch tình tang" và túi ba gang của người em năm cũ – một tình quê không bao giờ phai nhạt.

Tags

Đăng nhận xét

0Nhận xét
Đăng nhận xét (0)
Đọc tiếp: