Hè năm 1988, tiếng ve sầu dường như khản đặc sau kỳ thi lớp 12 cuối cùng. Cánh cổng trường THPT khép lại, cũng là lúc chúng tôi – những đứa trẻ của lớp 12– vội vã rẽ lối vào đời. Người chọn học nghề, kẻ ôn thi đại học, người lên đường tòng quân... Mỗi người một hành trang, nhưng trong sâu thẳm tâm hồn, ai cũng mang theo một khoảng trống vô hình của sự chia ly.
Riêng tôi, cái khoảng trống ấy mang tên T.
Tháng 8 năm ấy, không còn khái niệm "nghỉ hè" vì chúng tôi đã không còn là học sinh. Những ngày rảnh rỗi dài dằng dặc, những đêm trắng cô đơn, tôi chỉ biết bầu bạn với chiếc xe đạp cọc cạch. Khi còn ngồi trên ghế nhà trường, tôi chẳng bao giờ dám lại gần hay ngỏ lời, phần vì sợ bạn bè châm chọc, phần vì cái mặc cảm tự tôn của một cậu học trò nghèo. Chỉ đến khi chia tay trường lớp, cái "mạnh dạn" muộn màng mới thúc giục tôi tìm đến nhà T.
Đêm rằm tháng Bảy năm 1988 (nhằm ngày 18/8), trăng treo đỉnh đầu, tôi một mình đạp xe xuống nhà T. Con đường thủy lợi ngày ấy gồ ghề, sỏi đá lởm chởm như chính những nhịp đập rối bời trong lồng ngực tôi. Sao ngày ấy mình lại nhút nhát đến thế? Đứng trước con ngõ quen mà lạ, tôi cứ thập thò, hết tiến lại lui.
Tôi sợ đủ thứ: sợ người lớn bắt gặp, sợ anh C (anh của T) biết ý định mình, và sợ nhất là cái nhìn của T. Tôi tự nhìn lại mình – một gã thanh niên sặc mùi bùn đất nông dân, trơ trọi và vụng về. Đêm ấy, tôi ra về trong nỗi thất vọng ê chề, chỉ vì không thắng nổi nỗi sợ hãi của chính mình.
Lần thứ hai là một buổi chiều cuối tháng Tám. Tôi không chọn bóng đêm để che giấu mình nữa, tôi đạp xe đi giữa ban ngày. Vẫn con đường thủy lợi quanh co, tôi đứng lặng phía sau lưng nhà T. Khoảng cách từ mặt lộ vào sân nhà chỉ vài bước chân, vậy mà với tôi sao xa xôi vạn dặm. Tôi thầm ước: "Giá như lúc này T tình cờ bước ra ngõ, hay anh C có nhà gọi một câu...". Nhưng sự thật chỉ có tiếng gió lồng lộng và sự im lìm của ngôi nhà nhỏ. Tôi lại ra về, mang theo một nỗi duyên mỏng mảnh chưa kịp bén rễ đã vội lung lay.
Lần thứ ba, và những lần sau đó cũng thế. Sự thập thò ở đầu ngõ đã trở thành một biểu tượng cho mối tình câm lặng của tôi.Mãi đến năm tháng sau này, khi đã tốt nghiệp Đại học, tôi tình cờ gặp lại T ở cổng UBND tỉnh Quảng Nam - Đà Nẵng. Đó là một cuộc gặp bâng quơ, chóng vánh giữa dòng người hối hả. Không còn sự nhút nhát của tuổi 18, nhưng cũng chẳng còn cái nồng cháy của thuở ban đầu. Chúng tôi nhìn nhau, chào nhau như những người bạn cũ, nhưng trong lòng tôi, một cơn sóng ngầm của sự tiếc nuối vừa mới dâng lên.
Rồi thời gian cứ thế trôi đi như nước chảy dưới chân cầu. T ơi! Bạn đi lấy chồng, rồi tôi cũng có cuộc sống riêng với những lo toan cơm áo.
Ở tuổi 58, khi mái đầu đã điểm bạc, ngồi viết lại những dòng này, tôi không thấy đau khổ, chỉ thấy lòng mình mênh mang một nỗi hoài niệm.
Hóa ra, cái "thập thò đầu ngõ" năm ấy không chỉ là sự nhút nhát, mà đó là nét vẽ đẹp nhất của một thời "trộm thương, thầm nhớ". Tiếc cho một mối tình đơn phương chưa kịp gọi tên, nhưng cũng cảm ơn nó đã cho tôi một tuổi trẻ biết rung động chân thành.
Ngõ nhà T năm ấy giờ có lẽ đã khác, nhưng hình ảnh gã trai khờ khạo đứng nhìn vào bóng tối đêm rằm năm 1988 sẽ mãi còn đó – một mảnh ký hiệu nằm yên trong ngăn kéo của thời gian.
