CẮT DÂY
Biển nổi giận
Trên đảo Lý Sơn, người ta sống quen với bão như sống với muối. Nhưng bão số 13 năm ấy thì khác. Từ sáng, trời đã nặng như tấm vải đen sắp trùm xuống đảo.
Ở quán rượu đầu xóm, Cường ngồi một mình, ly rượu sóng sánh, mắt đỏ như lửa. Nó vừa cãi cha.
“Cha lo suốt đời, con vẫn nghèo. Thôi để con ra biển, có chết cũng cho xong.”
“Bão tới rồi con ơi, sống chi kiểu đó!” – cha nó run run.
Cường không đáp. Nó bước ra mép đá, nhảy thẳng xuống biển. Tiếng người hét lên, nhưng gió đã nuốt hết.
Cắt dây
Tin đến nhà Quang khi ông đang đan lưới. Sanh chạy tới, mặt trắng bệch:
“Cường nhảy rồi, anh ơi!”
“Ra thôi.”
Hai người mặc áo phao, mang thêm một cái cho Cường, rồi nhảy lên thúng chai. Trên bờ, chị Lựu – vợ Quang – níu tay chồng:
“Trời đang nổi, ông đi là chết!”
“Không đi, nó chết thiệt.”
Người làng cột dây vào thúng, dặn với ra: “Thấy nguy thì kéo về nghen!”. Nhưng sóng lớn quá, tiếng dặn biến mất. Đến giữa chừng, dây căng như sắp đứt.
Quang nhìn Sanh, giọng cứng: “Cắt đi.” – “Anh nghĩ kỹ chưa?” – “Cắt. Còn kịp chi nữa.”
Phập! Sợi dây đứt. Trên bờ, chị Lựu ngã quỵ, ôm khúc dây thừa, khóc nghẹn: “Trời ơi, tụi nó cắt dây rồi…”
Gặp lại trong bão
Ngoài khơi, bóng Cường chấp chới trên đầu sóng. “Kìa, nó kìa!” – Sanh hét. Hai người chèo hết sức, kéo Cường lên thúng.
Người nó mềm oặt, môi tím, thở yếu. “Cường, tỉnh lại đi con!” – Quang lay. “Anh... lạnh quá...” – Cường thì thào. Quang ôm lấy nó, dùng thân mình che gió.
Bão ập đến. Một con sóng lớn đập thẳng vào thúng. Thúng lật. Cả ba chìm trong bọt biển.
Đêm đen của biển
Ba người ôm nhau, co người giữ ấm. “Ngủ là chết đó!” – Quang hét. “Cắn răng mà thở!”
Mưa rào. Quang ngửa mặt hứng nước, chia cho hai người: “Nước mưa cứu mạng. Uống từng giọt thôi.”
Đến nửa đêm, Cường yếu dần: “Hai anh... đừng giữ em nữa... Em mệt lắm.” – “Ráng đi, em ơi!” – Sanh gào. Nhưng rồi Cường buông tay. Một con sóng nuốt lấy anh. Sanh muốn lao theo, Quang giữ lại: “Mày mà đi, cả hai cũng chết. Phải sống... để kể lại.”
Ngày không có mây
Sáng. Trời trong như gương, nắng như thiêu. Biển phẳng lì, không còn biết đâu là bờ. Hai người thả nổi, nương theo sóng mà sống. “Giờ bơi cũng vô ích. Thấy tàu mới bơi.” – Quang dặn.
Quang bắt được cá nhỏ, cua – ăn sống: “Ăn để sống. Không ăn là chết.” Sanh nhặt được chai nước suối còn nửa, chia đôi: “Ông bà còn thương mình.”
Chiều, họ thấy một con tàu xa xa. Sanh vẫy tay, Quang hét khản cổ. Tàu không thấy. Rồi tàu thứ hai, ba, bốn, năm, sáu – đều đi qua. Mỗi lần hụt hy vọng, ánh mắt họ lại mờ đi. Đến tàu thứ bảy, Quang lấy miếng nhôm phản sáng trong áo phao hắt nắng. Trên boong có tiếng kêu: “Người! Có người trên biển kìa!”
Tàu dừng. Người ta quăng phao. Quang ngất đi ngay khi chạm vào dây kéo.
Hai người trở về
Tỉnh dậy trên tàu cứu hộ Lý Sơn, Quang khàn giọng: “Còn thằng Sanh?” – “Chưa thấy.” – “Nó còn sống. Đi hướng Nam.”
Một giờ sau, họ thấy Sanh – chỉ mặc quần đùi – bơi thẳng về phía tàu. Kéo anh lên, môi trắng bệch nhưng mắt sáng như lửa. “Anh Quang đâu?” – “Tao đây.” Hai người ôm nhau mà khóc.
Chiều hôm đó, tin từ tàu cá Quảng Bình báo về: Cường còn sống, trôi cách chỗ Sanh mười hải lý. Câu đầu tiên của Cường: “Hai anh đâu rồi?”
Đảo sáng đèn
Tin lan khắp đảo. Đêm ấy, người dân Lý Sơn đổ ra bến, mang đèn, mang cờ, bắn pháo sáng lên trời. Chuông chùa gõ liên hồi, cả đảo như bừng sống lại.
Vợ Quang nắm tay chồng, cười trong nước mắt: “Tưởng ông không về nữa…” Vợ Sanh bế con, khóc ngất. Người già chắp tay: “Ơn trời, ba đứa con của biển đã về.”
Sau cơn bão
Một tuần sau, bức ảnh “CẮT DÂY” được treo giữa đình làng. Già làng nói khẽ trong lễ Khao Lề: “Cắt dây để cứu người. Dây đứt mà lòng không đứt.”
Câu chuyện lan đi khắp cả nước. Người ta gọi ba ngư dân ấy là “những người con của biển” – những người dám cắt sợi dây sinh mệnh để cứu bạn, rồi cùng nhau trở về.
Đêm ấy, pháo hoa lại sáng trên bầu trời Lý Sơn. Giữa tiếng sóng, như có tiếng Quang vọng lại: “Cắt dây… là giữ người. Còn sống, là còn thương nhau.”
Hết
