CÁNH ĐỒNG VẮNG EM
Châu Phước Tiến
Chiều giăng lối cánh đồng buồn khôn tả
Bầy Mai Dương cướp mất nụ vàng ươm
Bao mùa rồi ruộng mật đã đi hoang
Thèm gốc rạ nâng cánh diều em thả
Nhớ lắm bạn bè trưa hè con nhái
Đã đi vào ký ức buổi ban trưa
Sào hai nhà mình ba cấy thuở xưa
Ruộng vẫn gối mòn bờ em chung thủy
Ruộng nhớ lúa như đang thì con gái
Đất nhớ người như vị ngọt tình yêu
Thảm lúa ngày xưa vắng bóng cò chiều
Um tùm cỏ đàn bò không muốn gặm
Lúa Bắc Bằng từng một thời trĩu gánh
Xa con làng em cất bước sang sông
Nhớ cây đa làng An Tự em không?
Nơi ghi dấu những tháng ngày chờ đợi
Về đi em bận nhiều chi xứ lạ
Hái củi trên non giữ lửa canh nhà
Dẫu bếp hồng được sưởi ấm bằng ga
Chẳng quên những ngày khom lưng trở rạ
Ruộng Bắc Bằng nay chỉ là một thửa
Một nửa đời anh…
Ôm một nửa ước mơ
TQ, 5/9/2020
