Đặc Sản Quảng Nam

🏡
Đặc sản Quảng Nam – Mua nhanh trên Shopee
Đặc Sản Quảng Nam Quê Mình
XEM BỘ SƯU TẬP ➜

HƯƠNG VÕ DẺ VỀ ĐÊM

GAO
0

HƯƠNG VÕ DẺ VỀ ĐÊM

(Truyện ngắn)
Đêm.

Phòng dựng chương trình chỉ còn ánh đèn vàng vọt. Ngoài kia, thành phố ngủ sớm, nhưng những người làm báo thì không. Đêm là lúc chữ nghĩa cựa mình, là khi những phóng sự chưa kịp tròn trịa phải được ráp lại bằng sự tỉnh táo pha lẫn mệt mỏi.

Tôi ngồi trước bàn dựng, điếu thuốc tàn dần, khói mỏng như một ký ức chưa chịu tan. Đã nhiều năm rồi, tôi vẫn quen làm việc vào giờ này. Một thói quen cũ, giống như nghề báo – bám riết lấy đời người ta, rồi lặng lẽ rút lui khi ánh sáng lên.

Tôi là C.P.T.

Một nhà báo.

Có vợ. Có con. Có đủ những thứ mà xã hội gọi là “ổn định”.

Và cũng có đủ những chai sạn để không còn dễ rung động trước bất cứ điều gì.

Tôi từng làm phóng sự rất nhanh. Nhanh đến mức đồng nghiệp bảo tôi “ăn xổi”. Nhưng nghề báo là vậy, có những lúc nếu chậm một nhịp, sự thật sẽ bị người khác nói trước. Tôi quen sống gấp, nghĩ gấp, yêu… thì không dám.



Cho đến năm ấy.

Năm 2000.

Phòng CĐ có thêm biên chế mới.

T.H – phát thanh viên chuyển sang.

Một cô gái sinh năm 1976. Hai mươi bốn tuổi. Tuổi vừa chín, như trái võ dẻ đầu mùa – không rực rỡ, nhưng có mùi hương rất riêng.

Em bước vào phòng, nhẹ như gió qua hiên. Không ồn ào, không cố gây chú ý. Chỉ có đôi mắt – to, sáng, hiền. Người ta gọi đó là “mắt trâu”, nhưng với tôi, đó là đôi mắt chưa từng bị đời làm mờ đi.

Em có người yêu. Một chàng trai công tác ở Đà Nẵng.

Cuối tuần, cậu ấy vào đón em, rồi lại đưa em về. Câu chuyện tình yêu của họ kéo dài, lặng lẽ, không đám cưới, không kết thúc. Như một con đường đất mùa mưa – đi mãi mà chưa tới.

Tôi không tò mò. Cũng không có quyền.

Nhưng từ ngày có em, phòng CĐ khác đi. Buổi tối, chỉ cần thấy đèn phòng điện sáng, tôi biết em còn ở đó.

Không cần hỏi. Không cần gọi.

Chúng tôi làm việc chung. Họp phòng. Lên chương trình. Đi công tác.

Tôi bắt đầu nhận ra một điều rất lạ:

Tôi vui khi thấy em xuất hiện.

Một niềm vui rất khẽ, rất kín, giống như khi người ta bắt gặp mùi hương quen thuộc giữa một con phố xa lạ.

Tôi thương em.

Không phải kiểu thương muốn chiếm hữu.

Mà là một thứ thương có kèm theo kính trọng.

Em đẹp.

Không phải cái đẹp phô trương.

Mà là cái đẹp thánh thiện – như giọt sương còn đọng trên lá lúc sớm mai.

Những chuyến đi công tác bắt đầu nhiều hơn.

Lần đầu tiên, trời mưa.

Chúng tôi vào Hiệp Đức làm phóng sự “Xã Quế Bình – đường cao hơn nhà”.

Mưa rừng xối xả. Đường trơn. Máy quay nặng trĩu.

Em cầm dù che cho tôi quay. Không nói gì. Không than vãn.

Mưa ướt vai em, nhưng tay vẫn giữ dù thẳng.

Một cử chỉ rất tự nhiên. Và cũng rất khó quên.

Có lần đi Duy Thu, Duy Xuyên. Tôi kể cho em nghe về nhà văn Chu Cẩm Phong. Về những trang viết còn dang dở. Về một đời người sống hết mình rồi nằm lại trong rừng.

Em lắng nghe. Không ngắt lời. Không hỏi những câu thừa.

Tôi chở em trên chiếc xe cũ, đường làng chạy dài.

Gió thổi.

Tôi thấy mình trẻ lại, nhưng cũng thấy mình… sợ.

Chúng tôi đi nhiều nơi. Ở lại qua đêm.

Luôn ngủ phòng riêng. Giữ đúng khoảng cách.

Như hai người hiểu rằng, có những ranh giới không được bước qua, dù lòng có xao động.

Chỉ một lần.

Ở Tiên Phước. Tối đó mưa.

Tôi mang trái cây sang phòng em. Hai đứa ngồi ăn, nói chuyện vu vơ.

Không có rượu. Chỉ có tiếng mưa gõ đều trên mái tôn.

Bất chợt, em nói:

“Em trả rượu hỏi cho gia đình anh T rồi.”

Tôi sững lại. Không vì câu nói, mà vì cách em nói – bình thản, như thể đã tự thu xếp xong một ngã rẽ đời mình.

Đêm ấy, tôi không còn đủ vững vàng.

Tôi âu yếm em.

Và lần đầu tiên, tôi nói ra điều mình giấu kín:

“Anh có vợ, có con… nhưng anh thương em.”

Em giật mình.

Tôi nhìn thấy trong mắt em một thoáng hoang mang.

Không phải sợ.

Mà là buồn.

Tôi vừa yêu, vừa sợ. Vừa khao khát, vừa tự trọng.

Tôi dừng lại. Không bước thêm bước nào nữa.

Đêm đó trôi qua rất chậm. Như thể thời gian cũng biết dè chừng.

Rồi chúng tôi trở lại với công việc. Như chưa từng có gì xảy ra.

Nhưng tôi biết, trong lòng mình đã có một vết xước mỏng.

Năm tháng đi qua.

Em vẫn ở vậy.

Tôi thì già dần.

Con cái tôi đã nên gia thất.

Nhà cửa yên ổn.

Cuộc đời ngoài kia tưởng như đã khép lại mọi ngã rẽ.

Chỉ còn những đêm. Những đêm làm việc muộn.

Mùi hương võ dẻ đâu đó thoảng qua – rất khẽ, rất buồn.

Tôi không hiểu vì sao em không lấy chồng. Cũng không dám hỏi.

Có những điều, nếu hỏi ra, sẽ làm đau cả hai.

Giờ đây, khi tóc đã bạc, tôi mới hiểu:

Có những mối tình sinh ra không để đi tới, mà để người ta học cách gìn giữ.

Nếu ngày ấy tôi tiến thêm một bước, có lẽ chúng tôi đã mất nhau theo một cách khác.

Tôi hối tiếc. Nhưng cũng biết ơn.

Vì đời đã cho tôi một kỷ niệm đủ đẹp,

Để khi nhớ lại, lòng vẫn còn thơm như hương võ dẻ về đêm.
Tags

Đăng nhận xét

0Nhận xét
Đăng nhận xét (0)
Đọc tiếp: