NGƯỜI GIỮ LỬA…
Cách đây hơn hai mươi năm, quê tôi vẫn còn là một xã thuần nông. Đất rộng, người thưa, nhịp sống chậm rãi như con trâu đi trước cái cày. Cả vùng sống dựa vào ruộng đồng, mùa nắng lo hạn, mùa mưa sợ lụt. Thương mại – dịch vụ gần như chưa có gì đáng kể. Buổi tối, làng xóm chìm trong bóng đèn vàng leo lét, tiếng ếch nhái át cả tiếng người.
Phong trào thể dục thể thao khi ấy còn rất yếu. Bóng đá – môn thể thao vua – cũng chỉ tồn tại một cách tự phát. Một bãi đất trống, hai cục gạch làm gôn, quả bóng đã sờn da là đủ cho đám thanh niên đá với nhau đến tối mịt. Bóng đá khi ấy là cuộc chơi của nam giới, còn nữ thì đứng ngoài, vừa xem vừa cười, vừa cổ vũ, vừa giữ khoảng cách như một thói quen lâu đời.
Trong bối cảnh ấy, có một cậu học trò ngày xưa đã mang trong lòng ngọn lửa khác.
![]() |
| Ông : Nguyễn Hữu Dân |
Nguyễn Hữu Dân – bạn học cùng lớp thuở thiếu thời của tôi – là người ít nói, dáng người gầy, ánh mắt lúc nào cũng ánh lên vẻ mơ mộng. Ngày còn đi học, trong chiếc khăn quàng đỏ của Đội Thiếu niên Tiền phong, cậu lặng lẽ thêu hai chữ “Pele”. Một hành động nhỏ thôi, nhưng với một đứa trẻ làng quê thời ấy, đó là cả một giấc mơ lớn. Giấc mơ về trái bóng tròn, về sân cỏ xanh, về những bước chạy tự do.
Rồi chúng tôi rời ghế nhà trường. Người đi học tiếp, kẻ học nghề, mỗi đứa một ngả. Dân cũng như bao thanh niên quê khác, bôn ba khắp Bắc – Nam. Khi thì làm thuê, lúc buôn bán nhỏ, lúc lại đổi nghề để mưu sinh. Cơm áo gạo tiền cuốn con người ta đi, không cho phép ai được mơ mộng quá lâu. Gia đình, vợ con, trách nhiệm… từng ngày đè nặng lên đôi vai.
Nhưng có những giấc mơ không chịu ngủ yên.
Trong sâu thẳm, Dân vẫn đau đáu một điều: quê mình cần một phong trào thể thao đúng nghĩa. Không chỉ để đá cho vui, mà để rèn luyện thân thể, để gắn kết thanh thiếu niên, để tạo ra một môi trường lành mạnh giữa thời buổi nhiều cám dỗ.
Đầu năm 2014, khi quê hương bắt đầu chuyển mình, Dân quyết định quay về. Không ồn ào, không phô trương. Cậu bắt đầu từ việc tìm đất. Thời điểm ấy, quỹ đất vẫn còn nhiều nơi có thể chọn, nhưng Dân không chọn chỗ xa. Cậu chọn mảnh đất ở Gò Võ – vị trí trung tâm, nơi hội tụ ba ngôi trường: Tiểu học, THCS và THPT. Một lựa chọn có tính toán, có tầm nhìn lâu dài.Vay vốn. Đó là bước đi không hề dễ. Với một người xuất thân từ nông thôn, vốn liếng không nhiều, việc thế chấp, vay mượn là cả một canh bạc. Nhưng Dân chấp nhận. Không phải vì liều, mà vì tin.
Tin rằng nếu có sân bóng, sẽ có người đến đá.
Tin rằng nếu có nơi sinh hoạt lành mạnh, thanh thiếu niên sẽ tìm đến.
Tin rằng thể thao có thể thay đổi con người, như nó đã từng thay đổi cậu năm xưa.
![]() |
| Sân bóng đá mini ra đời |
Sân bóng đá mini ra đời – Trung tâm thể thao Điện Thắng Nam. Ban đầu chỉ là sân cỏ nhân tạo đơn giản, phòng thay đồ sơ sài, khán đài chưa ra hình hài. Nhưng từ ngày có sân, không khí làng quê đổi khác. Chiều chiều, tiếng còi, tiếng bóng lăn, tiếng hò reo vang lên, xua tan sự tĩnh lặng vốn quen thuộc.
Từ U10, U13, U15 cho đến U23… các đội bóng của xã và vùng lân cận tìm về. Dần dần, phạm vi không còn gói gọn trong xã, mà lan sang cả phường An Thắng. Những giải bóng đá lớn nhỏ đều được tổ chức tại đây. Sân bóng trở thành điểm hẹn, trở thành nơi gặp gỡ của đam mê và tuổi trẻ.
![]() |
| Các đội bóng từ U10, U13, U15 cho đến U23 |
Quan trọng hơn, chính mảnh sân ấy đã nuôi dưỡng những tài năng bóng đá trẻ cho địa phương. Đội bóng Thanh Quýt 2 từng bước trưởng thành, giành những chức vô địch ở cấp xã. Đội bóng phường Điện Thắng Trung tiếp tục ghi dấu ấn khi lên ngôi ở giải thị xã. Những cái tên, những chiến thắng ấy không tự nhiên mà có. Nó là kết quả của một quá trình dài gieo mầm, chăm bón và kiên nhẫn chờ ngày hái quả .Người bạn năm xưa, với chiếc khăn quàng đỏ thêu chữ “Pele”, giờ đứng bên đường biên sân cỏ, lặng lẽ nhìn các em nhỏ chạy theo trái bóng. Ước mơ của cậu, rốt cuộc, đã thành hình.
![]() |
| Đội bóng Thanh Quýt 2 Vô Địch |
Nhưng với Dân, như thế vẫn chưa đủ.
Trước mắt vẫn còn nhiều thử thách: cơ sở vật chất cần nâng cấp, sân bóng cần hiện đại hơn, bài bản hơn. Xa hơn nữa là khát vọng xây dựng một mô hình đào tạo bóng đá trẻ, phát hiện và bồi dưỡng tài năng cho địa bàn trọng điểm trong tương lai. Đó không chỉ là chuyện làm sân, mà là câu chuyện của tầm nhìn, của trách nhiệm với quê hương.
![]() |
| khát vọng xây dựng một mô hình đào tạo bóng đá trẻ |
Có người hỏi: “Làm vậy được gì?”
Dân chỉ cười. Có những việc không đo bằng tiền, không tính bằng lời. Nó được đo bằng ánh mắt háo hức của lũ trẻ, bằng sự tự hào của phụ huynh, bằng những buổi chiều quê không còn lặng lẽ.Giữa thời buổi ai cũng mải chạy theo cái mới, cái nhanh, cái lợi trước mắt, vẫn có những con người âm thầm giữ lửa. Giữ cho phong trào thể thao quê nhà không tắt. Giữ cho giấc mơ tuổi trẻ được tiếp tục, từ thế hệ này sang thế hệ khác.
Người giữ lửa ấy – suy cho cùng – không làm điều gì quá lớn lao. Anh chỉ làm đúng điều mình tin, bền bỉ như người nông dân giữ ruộng, như người thợ giữ nghề, như người làng giữ lấy hồn quê.
Và chính sự bền bỉ lặng thầm ấy, mới là thứ đáng trân trọng nhất.
![]() |
| Người giữ lửa ấy - bóng đá quê nhà |





