Đặc Sản Quảng Nam

🏡
Đặc sản Quảng Nam – Mua nhanh trên Shopee
Đặc Sản Quảng Nam Quê Mình
XEM BỘ SƯU TẬP ➜

VINH XE MÚC

GAO
0

VINH XE MÚC

Châu Phước Tiến

Nghe cái tên Vinh xe múc, người làng Thanh Quýt, nhất là xóm Rừng – Thanh Quýt 2 – ai cũng gật đầu. Cái gật đầu không phải vì hào nhoáng, càng không vì giàu có phô trương, mà vì một con người quen thuộc đến mức trở thành một phần của sinh hoạt làng quê. Tên ông đi cùng tiếng máy múc ngoài công trình, đi cùng trái bóng lăn trên sân cỏ, và đi cùng những việc chung âm thầm mà bền bỉ.

1. Ông bầu của sân làng

Trong ký ức của nhiều thế hệ thanh niên Thanh Quýt 2, Vinh xe múc trước hết là “ông bầu”. Mùa giải bóng đá thôn, xã, phường, hễ có sân là có đội bóng của ông. Sân lớn 11 người hay sân mini cỏ nhân tạo, đội Thanh Quýt 2 vẫn đều đặn đăng ký. Ông không đứng ngoài chỉ tay năm ngón; ông vào việc như một người thợ lành nghề, cẩn thận từ khâu đầu đến khâu cuối.

Vinh Xe Múc - Ông Bầu

Ông lo cho các em từ chuyện tập luyện thể lực, cách phòng ngự, cách tấn công, đi bóng ngắn, chuyền dài, tổ chức phạt góc, đá phạt 16m50, rồi cả những quả penalty nặng như đá vào lòng người xem. Ông dành thời gian, dành tiền bạc, dành cả sự kiên nhẫn. Mỗi buổi tập, ông bỏ tiền túi mua nước cho các em uống, nấu nồi cháo gà bồi dưỡng. Có khi quân chưa đóng góp đủ, tiền nhà đội đã âm, ông vẫn lặng lẽ bù vào, không một lời than.

Cái đáng quý là ông làm những việc ấy không phải để ghi tên, cũng chẳng mong tiếng khen. Ông làm vì nghĩ đơn giản: thanh niên có sân chơi lành mạnh thì làng yên, xóm ấm. Cách nghĩ mộc mạc ấy, xưa nay vẫn là gốc rễ của nếp làng.

2. Nghề mưu sinh và đạo làm ăn

Bỏ lại sân cỏ, Vinh xe múc trở về với công việc chính: làm ăn bằng máy móc và mồ hôi. Ông đầu tư mua sắm bốn, năm chiếc xe múc lớn nhỏ, thêm xe tải chở đất. Công việc của ông là múc móng nhà, san lấp mặt bằng, thi công các công trình tư nhân lẫn công trình nhà nước trong phạm vi xã, phường.

Công Việc Của Ông Vinh Xe Múc


Năm này qua năm khác, ông Nguyễn Hữu Vinh coi việc làm là chính. Đội tài xế của ông cũng vậy, quen với nhịp công trình, quen thức sớm, quen nắng gió. Máy móc có thể nghỉ, nhưng chữ tín thì không. Việc đã nhận là làm cho trọn, làm cho xong.

Ở làng quê, làm ăn không chỉ là lời hợp đồng, mà còn là nghĩa tình. Ông hiểu điều đó. Bởi vậy, nhiều khi tiền bạc không được đặt lên trước. Có công trình hoàn thành, khánh thành rồi, đưa vào sử dụng rồi, ông vẫn chưa nhận đồng nào. Không phải ông quên, mà ông để đó, coi như phần mình góp cho việc chung.

3. Việc làng, việc tộc

Năm 2025, tộc Lê Tự có hai công trình quan trọng: xây mộ Ngài Thượng Thủy và mở đường vào mộ Ông Tiền Hiền. Gọi Vinh xe múc, ông có mặt ngay. Làm là làm hết mình. Không nói nhiều đến tiền, không tính toán thiệt hơn.


Trong những việc như thế, người ta mới thấy rõ cái tâm của một người làm nghề. Máy múc gầm lên, đất đá chuyển dời, con đường mở ra không chỉ cho xe đi, mà cho lòng người thêm thông suốt. Những ngôi mộ được dựng lên vững chãi, không chỉ bằng bê tông, sắt thép, mà bằng sự kính trọng đối với tiền nhân.

4. Đánh giá từ người trong xóm

Ông Trương Công Nghĩa, Trưởng khối phố Thanh Quýt 2, khi nói về Vinh xe múc, chỉ gói gọn trong vài lời mà đủ đầy: “Ông làm việc thầm lặng, không ồn ào, không phô trương, xứng đáng là nông dân sản xuất giỏi.”

Lời nhận xét ấy không hoa mỹ, nhưng đúng. Ở làng quê, người ta quý nhất là sự bền bỉ và ngay thẳng. Vinh xe múc có đủ hai điều đó.

5. Cách sống phóng khoáng

Trong việc thanh toán tiền công cho anh em, ông luôn để phần họ trước. Có khi để họ nhận ít, có khi cho nợ. Ông không phải đại gia, cũng chẳng giàu sang gì cho cam. Nhưng ông có một cách sống phóng khoáng, coi tiền bạc chỉ là phương tiện, không phải đích đến.

Lối sống phóng khoáng của ông


Cách sống ấy, trong thời buổi ai cũng tính toán, lại càng đáng quý. Nó mang dáng dấp của người nông dân xưa: làm lụng hết mình, chia sẻ vừa đủ, giữ nghĩa trước khi giữ tiền.

6. Một con người của làng

Vinh xe múc không phải nhân vật lớn trên báo chí, càng không phải người của những diễn đàn sang trọng. Ông là người của làng. Tên ông gắn với sân bóng, với công trình, với con đường, với nấm mồ tổ tiên. Ông sống giữa làng và cho làng.


Nhìn lại, mới thấy: làng quê còn giữ được nếp xưa hay không, phần lớn nhờ những con người như thế. Không ồn ào, không xưng danh, nhưng làm việc đến nơi đến chốn. Như chiếc xe múc của ông – lặng lẽ đào, lặng lẽ lấp – để rồi trên nền đất ấy, người ta dựng nhà, mở đường, gây dựng tương lai.

Viết về Vinh xe múc, không phải để tôn vinh một cá nhân, mà để nhắc nhau nhớ rằng: giá trị truyền thống của làng quê vẫn đang được gìn giữ, bằng chính bàn tay và tấm lòng của những con người bình dị như ông.

Đăng nhận xét

0Nhận xét
Đăng nhận xét (0)
Đọc tiếp: