Đặc Sản Quảng Nam

🏡
Đặc sản Quảng Nam – Mua nhanh trên Shopee
Đặc Sản Quảng Nam Quê Mình
XEM BỘ SƯU TẬP ➜

BÓNG HỒNG MỘT THUỞ VÀ TIẾNG VỌNG CỦA THỜI GIAN

GAO
0

Khúc dạo đầu: Thuở "Mực Tím" mộng mơ

Ngoảnh lại đã hơn bốn thập kỷ trôi qua, nhưng ký ức về L. của những năm tháng ấy vẫn như một thước phim chậm, rõ nét và thanh khiết đến nao lòng. Ngày ấy, L. không chỉ là một cái tên, mà là cả một biểu tượng của vẻ đẹp thôn nữ nết na, là hình mẫu trong những trang báo "Mực Tím" mà lũ học trò hay truyền tay nhau dưới ngăn bàn.

Cái dáng cao thanh mảnh, mái tóc đen dài mượt mà chảy tràn trên bờ vai gầy, L. đi đến đâu là gieo rắc sự ngẩn ngơ đến đó. Đám con trai trong lớp ngày ấy, những tâm hồn mới lớn tràn đầy nhựa sống, ai mà chẳng một lần thầm mơ được làm "người đưa đón chân em". Những lá thư tay gấp vội, những cái nhìn len lén sau trang vở, tất cả đều xoay quanh bóng hình người con gái có nụ cười hiền hậu và đôi mắt trong veo như nước hồ thu.

Không chỉ ở trường, mà cả cái làng quê nghèo ngày ấy cũng xôn xao vì nàng. Đám thanh niên làng vốn ngang tàng là thế, vậy mà khi đi ngang ngõ nhà L. bỗng trở nên lịch thiệp lạ thường. Thậm chí, những người đàn ông luống tuổi, vốn đã nếm trải sự đời, cũng chẳng cưỡng lại được sức hút của một nhành lan rừng đang độ tỏa hương, cứ thỉnh thoảng lại "thập thò" nơi đầu ngõ, mong một lần được diện kiến đóa hoa xuân.

Khúc trầm: Duyên phận lỡ làng

Người ta thường bảo "hồng nhan bạc phận", câu nói ấy dường như đã vận vào cuộc đời L. một cách nghiệt ngã. Chẳng ai hiểu vì sao, giữa vạn người đưa đón, giữa trăm kẻ si tình, cuối cùng nàng lại chọn cho mình một lối đi đơn độc.

Nghe đâu, trong quãng đời thanh xuân rực rỡ ấy, L. cũng đã từng mở lòng. Một mối tình, rồi hai, rồi ba... Những cuộc tình đến rồi đi như những cơn mưa rào bất chợt của tuổi trẻ. Có mối tình dang dở vì ngăn trở của gia đình, có mối tình tan vỡ vì sự không thấu hiểu, và cũng có lẽ, chính sự chần chừ, sự cầu toàn hay một phút giây không quyết định được đã khiến nàng để tuột mất bến đỗ đời mình.

Để rồi hôm nay, sau 42 năm, người thiếu nữ "vạn người mê" ngày nào giờ đây lại lẻ bóng trong ngôi nhà vắng bóng đàn ông.

“Vườn hoang cỏ mọc lối đi về,
Chiếu lạnh nằm nghe tiếng gió lê.
Người xưa giờ đã xa xăm quá,
Chỉ còn nỗi nhớ phủ sơn khê.”

Căn nhà ấy, lẽ ra phải đầy ắp tiếng cười trẻ thơ, phải ấm áp hơi thở của hạnh phúc gia đình, thì nay chỉ còn là "vườn hoang chiếu lạnh". Một mình nàng đối diện với bốn bức tường, đối diện với những kỷ niệm đã hóa thạch theo thời gian.

Khúc vĩ thanh: Duyên nợ một kiếp người

Xét về góc độ tình yêu, có lẽ đó chính là cái "Duyên" và cái "Phận". Có những người gặp nhau để đi cùng nhau suốt đời, nhưng cũng có những người gặp nhau chỉ để dạy cho ta biết thế nào là nuối tiếc. L. đã dành cả thanh xuân để được yêu thương, nhưng dường như định mệnh đã an bài cho nàng một sự tự do cay đắng.

Dù cô quạnh, nhưng có lẽ trong sâu thẳm tâm hồn, L. vẫn giữ cho mình một góc riêng thanh khiết, nơi mái tóc đen dài ngày cũ vẫn còn xanh, và những lời tán tỉnh ngọt ngào năm ấy vẫn còn vang vọng. Cuộc đời là một dòng chảy, và mỗi người có một cách riêng để đi hết hành trình của mình.

BÀI THƠ: SẮC HOA PHAI

Mái tóc mây dài gửi gió xuân,
Một thời mực tím mộng trong ngần.
Ngõ vắng bao người chờ trước cửa,
Đường xa vạn kẻ đợi dừng chân.

Ba mối tình đi, sầu ở lại,
Một đời phận bạc, lệ thầm ngân.
Vườn xưa giờ đã hoang vắng quá,
Chiếu lạnh nằm thương bóng bản thân.

Trách chi con tạo khéo xoay vần,
Chữ Duyên, chữ Nợ vốn xa gần.
Thôi thì gửi lại thời oanh liệt,
Vào mảnh trăng khuya rụng cuối sân.

Tags

Đăng nhận xét

0Nhận xét
Đăng nhận xét (0)
Đọc tiếp: