Đặc Sản Quảng Nam

🏡
Đặc sản Quảng Nam – Mua nhanh trên Shopee
Đặc Sản Quảng Nam Quê Mình
XEM BỘ SƯU TẬP ➜

Chân Dung Người Thầy Thuốc Và Tấm Lòng Với Quê Hương Thanh Quýt

GAO
0

Tác giả : Châu Phước Tiến

BS.CKII Nguyễn Hữu Phùng ( người đeo kính)

Phần 1: Từ cậu học trò làng Thanh Quýt đến "Cây đa cây đề" ngành Y

Trong dòng chảy của lịch sử y tế miền Trung, cái tên BS.CKII Nguyễn Hữu Phùng từ lâu đã trở thành một biểu tượng của sự tận tụy và tài năng. Là người con của tộc Nguyễn Hữu, sinh trưởng tại làng Thanh Quýt – vùng đất địa linh nhân kiệt của Quảng Nam, ông mang trong mình dòng máu hiếu học và ý chí kiên cường của người dân xứ Quảng.

Ngược dòng thời gian về những năm 1960, khi đất nước còn trong khói lửa, cậu học trò Nguyễn Hữu Phùng đã nổi tiếng với tư chất thông minh và sự cần mẫn hiếm có. Năm 1965, ông đỗ vào trường Đại học Y khoa Huế – một trong những cái nôi đào tạo bác sĩ danh giá nhất thời bấy giờ. Sau 6 năm "miệt mài kinh sử", vượt qua bao khó khăn của thời đại, năm 1971, ông chính thức trở thành bác sĩ và bắt đầu hành trình cứu người tại "Nhà thương Đà Nẵng" (nay là Bệnh viện Đà Nẵng).

Trong suốt hơn 30 năm công tác, cho đến khi về hưu vào năm 2005, BS. Nguyễn Hữu Phùng đã cùng ê-kíp của mình thực hiện hàng vạn ca mổ, giành giật lại sự sống cho biết bao bệnh nhi giữa lằn ranh sinh tử. Với vai trò là Nguyên Trưởng Đơn vị Ngoại Nhi & Bỏng – Tạo hình, ông không chỉ là một chuyên gia uy tín về kỹ thuật mà còn là người thầy lớn, đặt nền móng cho sự phát triển của chuyên ngành Ngoại nhi và Tạo hình tại khu vực miền Trung và Tây Nguyên.

Dù đã nghỉ hưu theo chế độ, nhưng "ngọn lửa" nghề trong ông chưa bao giờ tắt. Hiện nay, với vai trò Cố vấn chuyên môn tại Bệnh viện Đa khoa Tâm Trí Đà Nẵng, ông vẫn hằng ngày cống hiến kinh nghiệm quý báu của mình để giúp đỡ các thế hệ bác sĩ trẻ và mang lại nụ cười cho những bệnh nhân cần phẫu thuật tạo hình phức tạp.

Phần 2: Cuộc gặp gỡ sáng 30 Tết Bính Ngọ và ký ức về mái chùa xưa

Sáng nay, trong không khí se lạnh nhưng ấm áp của buổi sáng 30 Tết Bính Ngọ (2026), tại làng quê Thanh Quýt thanh bình, tôi có dịp được gặp ông. Ông về quê không chỉ để thăm lại gốc đa, bến nước, mà quan trọng hơn là để thực hiện đạo lý "uống nước nhớ nguồn" – cúng rước ông bà tổ tiên.

Ở tuổi ngoài bát tuần, dù mái tóc đã bạc phơ nhưng đôi mắt ông vẫn tinh anh, giọng nói vẫn hào sảng và đầy tình cảm. Câu chuyện giữa chúng tôi bên chén trà xuân không chỉ xoay quanh chuyện nghề, chuyện đời, mà dừng lại thật lâu ở một nỗi niềm đau đáu: Việc phục dựng lại chùa làng Thanh Quýt.

Khi nghe tôi trình bày về hồ sơ xin phép và tiến độ phục dựng, ông chăm chú lắng nghe, thỉnh thoảng lại gật đầu tâm đắc. Với ông, ngôi chùa làng không chỉ là một công trình tôn giáo, mà là linh hồn của làng, là nơi lưu giữ tuổi thơ và bóng hình của cha mẹ. Ông chậm rãi góp ý:

"Phục dựng thì nên phục lại đúng hình ảnh cũ, hồn cốt của ngôi chùa xưa. Bởi ở đó, có ký ức của tôi một thời còn ở với cha mẹ, có cái hồn hậu của làng quê mình ngày trước..."

Lời góp ý của ông giản dị nhưng sâu sắc, nhắc nhở chúng ta rằng: Việc phục dựng một di sản không chỉ là xây lên những bức tường gạch mới, mà là "đánh thức" những ký ức ngủ quên, là kết nối hiện tại với quá khứ hào hùng và bình dị của tổ tiên.

Phần 3: Tấm lòng vàng và tâm nguyện gửi lại mai sau

BS.CKII Nguyễn Hữu Phùng không chỉ góp ý về mặt ý tưởng. Bằng tất cả sự chân thành và tình yêu dành cho nơi chôn rau cắt rốn, ông khẳng định gia đình ông sẽ đóng góp một phần quan trọng vào việc phục dựng mái chùa làng.

Đây không đơn thuần là sự đóng góp về vật chất, mà là tấm lòng của một người con xa quê luôn hướng về nguồn cội. Sau một đời tận tụy với nghiệp cứu người, giờ đây, ông muốn gửi gắm tâm sức để "cứu" lấy những giá trị văn hóa tinh thần của làng quê. Hình ảnh vị bác sĩ già, người đã dành cả đời để chữa lành những vết thương thể xác, nay lại đau đáu với việc hàn gắn và phục dựng những giá trị tâm linh, thực sự là một tấm gương sáng về nhân cách.

Mùa xuân này, làng Thanh Quýt như ấm áp hơn bởi sự hiện diện của những người con như bác sĩ Phùng. Mái chùa làng trong tương lai, với sự chung tay của ông và những người tâm huyết, chắc chắn sẽ không chỉ là một ngôi chùa đẹp, mà còn là nơi hội tụ của lòng hiếu thảo, của ký ức và tình làng nghĩa xóm bền chặt.

Lời kết: BS.CKII Nguyễn Hữu Phùng – người con của tộc Nguyễn Hữu – đã viết nên một chương đời rực rỡ bằng y đức và tài năng. Và giờ đây, ông lại đang viết tiếp những trang sử đẹp cho làng quê Thanh Quýt bằng tấm lòng vàng và nỗi niềm tri ân sâu nặng. Kính chúc ông thật nhiều sức khỏe để sớm thấy mái chùa xưa được hiện hữu giữa lòng quê hương như chính tâm nguyện của ông.

Đăng nhận xét

0Nhận xét
Đăng nhận xét (0)
Đọc tiếp: