Tác giả : Châu Phước Tiến
Phần 1: Sắc xuân và những bước chân lạc nhịp
Sáng ba mươi Tết, khu phố chợ Thanh Quýt như một bức tranh sơn dầu rực rỡ được vẽ bằng những gam màu nóng nhất. Những chậu cúc đại đóa vàng rực xếp thành hàng dài, vạn thọ khoe sắc thắm, lay ơn đỏ rực xen lẫn sắc hướng dương kiêu hãnh vươn mình trong gió xuân. Bình thường, những hộ gia đình ở xa trung tâm thường đợi tiếng rao của các gánh hàng rong, nhưng hôm nay, dường như chẳng ai ngồi yên được trong nhà.
Người ta đổ ra đường, không hẳn để lấp đầy chiếc tủ lạnh bằng thịt thà cá mú, mà để hít hà cái mùi vị của năm cũ đang tan đi và hơi thở của năm mới đang cận kề. Tiếng cười nói, tiếng mặc cả, tiếng xe cộ xen lẫn mùi nhang trầm phảng phất tạo nên một bản giao hưởng đặc trưng của ngày cuối năm.
Giữa dòng đời hối hả, rực rỡ ấy, tôi chợt sững lại khi bắt gặp một bóng dáng quen thuộc. Một người phụ nữ của năm xưa, người mà thời gian và những dâu bể cuộc đời dường như đã tạc lên một diện mạo khác, nhưng đôi mắt ấy – đôi mắt u sầu – thì vẫn không lẫn vào đâu được.
Phần 2: Phố hoa lệ và những vết xước lòng
Em vừa trở về từ Sài Gòn – nơi mà người ta vẫn hay gọi bằng cái tên mỹ miều là "thành phố hoa lệ". Nhưng có lẽ, sau nhiều năm bôn ba, em đã thấu hiểu thấu cái quy luật nghiệt ngã của vùng đất này: Hoa dành cho người giàu, còn lệ chỉ để dành cho người nghèo. Em chẳng thuộc tầng lớp thượng lưu, nhưng cũng chẳng phải diện bần cùng. Em lơ lửng ở giữa, như chính cuộc hôn nhân mà em từng đặt cược cả thanh xuân để gìn giữ.
Cổ nhân có câu "cơm không lành, canh chẳng ngọt", nhưng với em, nó đã đi đến giai đoạn "cơm không thể nấu, canh chẳng thể nêm". Một quyết định ly hôn được đưa ra – cái mà em từng nghĩ là sự giải thoát, nhưng hóa ra lại là một "quyết định chết người" đối với một người đàn bà vốn coi gia đình là hơi thở.
Trong khi những người phụ nữ cùng trang lứa, những người "thành công" theo thước đo của xóm giềng, đang xúng xính váy áo, đưa chồng con về quê ngoại ăn Tết trong tư thế ngẩng cao đầu, thì em lại chọn cách lặng lẽ trở về. Em về với tâm trạng của một kẻ thua cuộc trong canh bạc hạnh phúc.
Phần 3: Những cái nhìn "khác" sau lời chào xã giao
Giữa chợ Tết, chúng tôi chạm mặt nhau. Một lời chào xã giao, vài câu hỏi thăm dăm ba phút về sức khỏe, công việc. Em vẫn cười, nhưng nụ cười không chạm đến ánh mắt. Mọi người xung quanh nhìn em bằng những cặp mắt "khác" – có chút tò mò, có chút thương hại, và có cả những sự phán xét vô hình ẩn sau những lời hỏi han tử tế.
Ở cái làng quê này, người ta có thể bao dung với kẻ nghèo tiền bạc, nhưng lại thường khắt khe với người "nghèo" hạnh phúc. Sau những câu chuyện chóng vánh, ai nấy lại vội vã quay về với guồng quay cúng kiếng, rước ông bà. Tôi đứng đó, nhìn theo bóng lưng gầy của em khuất dần sau những chậu hoa vạn thọ.
Tôi chợt nhận ra, nơi đáy mắt em, nỗi buồn không chỉ là một trạng thái, nó là một đại dương trồi sụt. Em đã chọn buông bỏ một thứ hạnh phúc đã mục nát để đi tìm một chân trời mới, một hạnh phúc mới. Nhưng đời không như là mơ. Những hứa hẹn của tương lai chưa thấy đâu, chỉ thấy hiện tại là một khoảng trống hoác.
Phần 4: Nỗi cô đơn giữa hội xuân
Càng về trưa, chợ càng đông, nhưng nỗi cô độc của em lại càng bộc lộ rõ rệt ra bên ngoài. Nó như một lớp màng bao bọc lấy em, ngăn cách em với cái náo nhiệt của ngày 30 Tết. Em đứng đó, giữa trăm hoa đua nở, mà tâm hồn dường như đang ở một mùa đông buốt giá nào đó tại Sài thành.
Cái thiếu thốn nhất của em lúc này không phải là tiền bạc để sắm sanh, mà là một bờ vai. Một bờ vai đủ rộng để em tựa vào và khóc cho thỏa những ấm ức của những ngày tháng gồng mình làm người đàn bà mạnh mẽ. Một bờ vai đủ ấm để che chở em trước những ánh nhìn khắc nghiệt của người đời.
Sài Gòn hoa lệ đã lấy đi của em nhiều thứ, và trả lại cho em một đôi mắt trĩu nặng ưu phiền. Chuyến tàu về quê ăn Tết năm nay sao mà dài và nặng nề đến thế. Em đi giữa phố chợ Thanh Quýt, tay xách nách mang những túi đồ Tết, nhưng trái tim thì dường như đã bỏ quên ở một ga tàu nào đó của quá khứ.
Lời kết
Cuộc đời mỗi người là một dòng chảy không ngừng. Có người may mắn cập bến bình yên, có người lại lênh đênh giữa dòng nước xoáy. Nhìn em, tôi chỉ biết cầu chúc cho mùa xuân này, giữa những hương hoa và gió nội, đôi mắt ấy sẽ sớm tìm lại được ánh sáng của sự an yên. Bởi sau tất cả, ai cũng xứng đáng có một bờ vai để tựa vào khi mỏi mệt.

