Chùm thơ Châu Phước Tiến P2
GẶP NHAU ĐỂ TIẾC NUỐI
Trường Duy Hiệu ngày đầu tiên xếp lớp Dáng em hiền, da trắng, mũi cao thanh Ta trộm nhớ, thầm yêu nào dám ngỏ Để thời gian trôi biệt tuổi xuân xanh. Sáu năm cách biệt, Đà Thành gặp lại Vẫn nụ cười, ánh mắt bỗng xa xăm Chỉ nhìn nhau qua dòng thơ viết vội Gặp để rồi... tiếc nuối những mười năm.
— Châu Phước Tiến
MÙA XUÂN SAU SONG SẮT
An Điềm ngày ấy mưa rơi, Đường trơn lầy lội, khuất nơi núi rừng. Chuyến công tác, bước ngập ngừng, Hai mươi tám Tết, rưng rưng nỗi lòng. Ngoài kia thiên hạ cầu mong, Trong này lặng lẽ, đục trong cuộc đời. Buồng giam tối thẫm xa xôi, Tối vì án phạt, tối đời lầm sai. Rượu hồng nâng chén mừng tài, Trong đây chỉ thấy đêm dài nhớ thương. Nhớ con, nhớ vợ dặm trường, Nhớ mâm cơm Tết, nhớ hương khói trầm. Người ta rộn rã thanh âm, Mình đây đối mặt lặng thầm, ăn năn. Bốn tường vây bọc khó khăn, Bao giờ rũ bỏ nợ nần thế gian? Tết tù một nỗi hàm oan, (Hay là cái giá cho lần bước sai?) Ước chi ngắn lại đêm dài, Để ngày phục thiện sớm mai lại về. Dẫu còn cách trở sơn khê, Gắng công cải tạo, đường về gần thêm. Mai này hết cảnh kẽm gai, Đón xuân thực thụ, nồng nàn tình thân.

