1. Giấc mơ sơn son thếp vàng giữa lòng Long Phước
Những ngày giáp Tết Ất Tỵ 2025, khi cái nắng hanh vàng của phương Nam bắt đầu len lỏi qua từng kẽ lá, tôi quyết định tìm về Long Phước, Quận 9 để thăm người bạn đồng hương – nghệ sĩ Hoài Linh.
Bước qua cánh cổng uy nghiêm là một khoảng trời tách biệt hoàn toàn với sự ồn ào phố thị. Trên diện tích 7.000m², ngôi Đền thờ Tổ nghiệp hiện lên như một đóa hoa sen thanh tịnh với lối kiến trúc “sơn son thếp vàng” cầu kỳ, tinh xảo.
Đây không chỉ là công trình tâm linh để giới văn nghệ sĩ tri ân tiền nhân vào mỗi dịp 12/8 âm lịch, mà còn là tâm huyết cả đời của người nghệ sĩ tài hoa muốn để lại một di sản cho mai sau.
2. Tiếng quê mình mằn mặn giữa lòng văn phòng cổ kính
Hoài Linh tiếp tôi trong gian văn phòng rộng rãi, mang đậm màu sắc hoài cổ. Hai anh em ngồi lại, chẳng nói gì nhiều về hào quang sân khấu, mà chỉ say sưa kể chuyện Quảng Nam.
Hoài Linh tâm sự bằng giọng chân chất: “Anh biết không, mỗi lần dạo phố hay đi siêu thị, hễ thấy biển số xe 43 hay 92 là lòng mình lại bồi hồi nhớ xứ Quảng vô cùng.”
Ký ức của Linh trôi về những ngày đầu nơi xứ người. Giữa vùng đất Mỹ xa xôi, chỉ cần ra chợ hay ghé tiệm tóc mà nghe loáng thoáng cái giọng “nẫu” đặc trưng là Linh bỗng thấy nhà gần ngay trước mắt.
Linh bật cười nhắc lại kỷ niệm năm 12 tuổi, lần đầu theo cha mẹ về Đại Lộc dự kỵ ông nội. Ngày ấy, nhìn bà con sum vầy đông đúc, nghe họ nói chuyện mà cậu bé Linh ngơ ngác chẳng hiểu gì hết.
Chúng tôi đã có những cái “duyên” gặp gỡ trải dài suốt hai thập kỷ: từ Tam Kỳ năm 2000, Hội An 2002 đến Đà Nẵng 2006 nơi bờ biển Mỹ Khê lộng gió. Mỗi lần gặp lại là một lần sợi dây tình quê càng thêm bền chặt.
3. Lời nhắn nhủ chân tình và nén nhang cho mai hậu
Trước khi chia tay, chúng tôi cùng nhâm nhi chén trà đắng cuối năm. Linh nhìn tôi, ánh mắt đầy sự quan tâm của một người em, người bạn: “Anh ráng tránh xa rượu bia nghe, để mình còn sức khỏe, còn thời gian mà làm được nhiều việc ý nghĩa cho gia đình và xã hội.”
Lời khuyên ấy giản đơn nhưng chứa đựng sự trải đời và cái tâm thiện lành.
Nhìn dáng vẻ gầy gò nhưng đầy nghị lực của Hoài Linh bên công trình Đền thờ Tổ nghiệp, tôi lòng đầy ngưỡng mộ. Linh xây đền không phải cho riêng mình, mà cho đời, cho sự nghiệp sân khấu nước nhà.
Có lẽ đúng như lời ca của Vũ Thành An mà hai anh em tâm niệm: “Mai rồi đời mình cũng già...”. Khi cái trẻ qua đi, thứ còn lại duy nhất chính là những giá trị mà chúng ta đã tận hiến cho cuộc đời.
Tôi ra về khi nắng chiều đã nhạt, lòng thầm chúc cho người nghệ sĩ xứ Quảng luôn bình an, để ngôi đền ấy mãi là chốn đi về ấm áp của hồn quê và nghiệp diễn.
