Đặc Sản Quảng Nam

🏡
Đặc sản Quảng Nam – Mua nhanh trên Shopee
Đặc Sản Quảng Nam Quê Mình
XEM BỘ SƯU TẬP ➜

ĐỘI BANH ÔNG DI: HUYỀN THOẠI VỀ MỘT TRÁI TIM VÀNG GIỮA MIỀN QUÊ HÀO HÙNG

GAO
0

Tác giả: Châu Phước Tiến


ĐỘI BANH ÔNG DI: HUYỀN THOẠI VỀ MỘT TRÁI TIM VÀNG GIỮA MIỀN QUÊ HÀO HÙNG

1. Thanh Quýt thập niên 80: Những bước chân tìm hướng

Trong dòng chảy của lịch sử làng Thanh Quýt, thập niên 80 là một giai đoạn đầy biến động nhưng cũng vô cùng rực rỡ về tinh thần. Sau ngày đất nước thống nhất, xã Điện Thắng được thành lập, mọi hoạt động văn hóa – xã hội bắt đầu được định hướng theo những làn gió mới.

Thế nhưng, giữa sự trỗi dậy mạnh mẽ của những bài “nhạc đỏ” vang vọng khắp xóm làng, thì mảng thể dục thể thao lại như một mảnh đất trống, chưa có giáo trình, chưa có định hướng rõ rệt từ chính quyền cấp cơ sở vốn còn trăm bề thiếu thốn.

Chính trong cái “khoảng chân không” ấy, một nhân vật kiệt xuất đã đứng ra, dùng cả tâm huyết và gia sản của mình để thắp lên ngọn lửa đam mê cho bao thế hệ. Đó chính là ông Nguyễn Văn Di – người con ưu tú của xóm dưới (Đông Bình ấp).

2. Chân dung “đại gia” nghĩa hiệp và nỗi ám ảnh mang tên bóng đá

Vào thời điểm bấy giờ, nếu nói về sự giàu có, ông Di xứng đáng được gọi là một “đại gia” đúng nghĩa của vùng. Nhà ông có máy nước tưới tiêu chảy xanh những cánh đồng quê hương, lan tận sang cả vùng Đại Lộc. Ông sở hữu máy xay gạo, máy chế biến nông sản, lò ép bánh dầu… Kinh tế gia đình vững vàng nhất vùng trong thời bao cấp.

Thế nhưng, điều khiến ông Di trở nên khác biệt và được kính trọng không phải là khối tài sản, mà là niềm đam mê bóng đá cháy bỏng. Cái tình yêu ấy thấm vào từng huyết quản, hiện hữu ngay trong tên gọi của những người con trai ông: Rạng, Triệu, Liệng, Hoạt Động… như một cách gửi gắm khát vọng cho những thế hệ tiếp nối.

Đứng trước thực trạng đội bóng quê hương không có người chèo lái, ông đã đưa ra quyết định lịch sử: tự mình làm “ông bầu”, gánh vác toàn bộ đội banh của xã.

3. Sân Lăng và sự hình thành “đội quân thiện chiến”

Để có đội bóng, trước tiên phải có “thánh đường”. Ông Di đã đề xuất với UBND xã (lúc bấy giờ do ông Nguyễn Hữu Bì làm Chủ tịch) xây dựng sân vận động. Trên mảnh đất xóm trên của ông Thủ Khanh và ông xã Hoành, nơi có hai lăng mộ cổ, sân vận động của làng đã ra đời.

Người dân gọi bằng cái tên thân thương mà thành kính: Sân Lăng.

Tại đây, ông Di bắt đầu hành trình “đãi cát tìm vàng”, tổ chức các giải đấu xóm, quy tụ những tài năng từ đội Hoa Niên xã Hòa Mỹ cũ trước năm 1975 và các hạt nhân mới. Những cái tên huyền thoại của làng Thanh Quýt lần lượt xuất hiện:

  • Số 4: Lê Tự Tào
  • Số 5: Lê Tự Kỳ
  • Số 3: Lê Tự Duy
  • Số 10: Nguyễn Văn Duyên
  • Số 9: Trương Công Tự
  • Số 1: Lê Tự Khoát
  • Số 6: Nguyễn Văn Thung
  • Số 7: Ngô Văn Khanh

Đó không chỉ là một đội bóng, mà là tập hợp của những người lao động chân chất, mang trong mình tinh thần kiêu hùng của quê hương Điện Thắng.

4. Nồi cháo cá chép và những bao gạo nghĩa tình

Cái khó nhất của bóng đá thời bao cấp không phải là kỹ thuật, mà là cái bụng đói. Chính quyền xã ngày ấy không có kinh phí nuôi đội bóng. Vì thế, ông Di trở thành một nhân vật “đa năng”: vừa là ông bầu, vừa là huấn luyện viên, vừa là bác sĩ chăm sóc cầu thủ.

Trước trận giao hữu với đội bóng Vĩnh Điện, ông đã tự tay nấu một nồi cháo cá chép khổng lồ, cho người khiêng đến từng nhà cầu thủ trong đêm, múc cho mỗi người một tô cháo nóng hổi.

Giữa thời cơm trắng còn là mơ ước, một tô cháo cá chép không chỉ là dinh dưỡng, mà là tình thương của người cha dành cho các con.

Không dừng lại ở đó, ông còn xúc lúa nhà mình, xay gạo rồi đem cho gia đình các cầu thủ nghèo, để họ yên tâm cống hiến cho đội bóng quê hương.

5. Di sản của một con người – trăm năm có một

Ông Nguyễn Văn Di sống phóng khoáng và hào hiệp như chính bản tính người xứ Quảng. Ông không tính toán thiệt hơn khi đổ tiền của, thóc gạo vào đội bóng “chân lấm tay bùn”. Mục đích của ông giản đơn mà vĩ đại: để tuổi trẻ Thanh Quýt có niềm tự hào và sự gắn kết.

Dù ông đã về với tổ tiên, nhưng hình ảnh người đàn ông tận tụy bên sân Lăng vẫn mãi in sâu trong tâm khảm dân làng. Người Thanh Quýt vẫn bảo nhau:

Một trăm năm nay, chưa ai làm được như ông Di.

Lời kết

Câu chuyện “Đội banh ông Di” không chỉ nhắc về một thời quá khứ hào hùng, mà còn gửi đến thế hệ hôm nay bài học về giá trị con người. Sự giàu có thực sự không nằm ở máy móc hay tài sản, mà nằm ở những “tô cháo cá chép” nghĩa tình, ở những bao gạo sẻ chia lúc hoạn nạn.

Thanh Quýt hôm nay đã đổi thay, nhưng cái tâm của ông Di vẫn còn vang vọng như tiếng còi khai cuộc, như hạt giống của lòng tử tế được gieo xuống mảnh đất này.

HUYỀN THOẠI ĐỘI BANH ÔNG DI

Thanh Quýt ngày ấy gian lao, Nhưng vang tiếng bóng, biết bao nghĩa tình. Ông Di xóm dưới hiến mình, Lòng mê sân cỏ, đặt tên con hiền. Sân Lăng bãi đất linh thiêng, Dựng lên đội bóng, nỗi niềm say mê. Tào, Kỳ, Duy, Tự… cùng về, Những đôi chân đất, chẳng nề gian nan. Thương cầu thủ, dạ héo hon, Bồi dưỡng nồi cháo, sắc son tấm lòng. Cá chép khiêng tận ngõ đông, Múc từng tô nhỏ, ấm nồng tình cha. Lúa nhà máy sẵn tuôn ra, Tặng gia đình họ, vượt qua đói nghèo. Bầu, thầy, y sĩ đi theo, Mục đích duy nhất: đội nghèo vươn lên. Trăm năm làng cũ còn tên, Tấm gương hào kiệt, vững bền ngàn sau.

Đăng nhận xét

0Nhận xét
Đăng nhận xét (0)
Đọc tiếp: