Đặc Sản Quảng Nam

🏡
Đặc sản Quảng Nam – Mua nhanh trên Shopee
Đặc Sản Quảng Nam Quê Mình
XEM BỘ SƯU TẬP ➜

NGŨ HÀNH SƠN: NƠI LƯU GIỮ DẤU ẤN MỘT THỜI TRAI TRẺ

GAO
0
Ngũ Hành Sơn – nơi lưu giữ ký ức tuổi trẻ và dấu ấn của thời gian

Khúc dạo đầu: Đêm không ngủ và chuyến hành trình tuổi 15

Có những chuyến đi không đơn thuần là di chuyển về mặt địa lý, mà là sự vượt thoát khỏi lũy tre làng để chạm vào thế giới rộng lớn bên ngoài. Với tôi, chuyến đi ấy bắt đầu vào mùa hè năm 1983, khi cái nắng miền Trung bắt đầu đổ lửa và tâm hồn cậu học trò lớp 8 trường Nguyễn Văn Trỗi đang rạo rực những khát khao khám phá.

Tôi vẫn nhớ như in cái đêm trước ngày khởi hành. Ngũ Hành Sơn trong tâm tưởng của một đứa trẻ 15 tuổi khi ấy là một nơi xa xôi lắm, kỳ bí lắm. Chiếc xe đạp cọc cạch được lau chùi kỹ lưỡng, gói xôi mẹ đơm sẵn, và cả nỗi lo lắng mơ hồ về một hành trình "viễn chinh" bằng sức người. Đêm đó, mắt tôi cứ thao thức nhìn lên trần nhà, tai lắng nghe tiếng côn trùng rỉ rả, lòng chỉ mong sao trời mau sáng để được cùng bạn bè băng qua những con đường nhựa cái quan hun hút.

Sáng sớm hôm ấy, cổng trường Nguyễn Văn Trỗi trở nên náo nhiệt lạ thường. Nhóm chúng tôi gồm 15 đứa – 10 chàng trai rắn rỏi và 5 cô bạn cùng khối thùy mị. Những chiếc xe đạp nối đuôi nhau, tiếng cười đùa vang vọng cả một góc đường. Chúng tôi đèo nhau đi qua Điện Ngọc, xuyên qua Hòa Quý, Hòa Hải. Con đường nhựa phẳng lì dưới cái nắng sớm như một dải lụa mời gọi. Lần đầu tiên ra khỏi làng, cái gì cũng mới, cái gì cũng lạ, ngay cả làn gió biển mằn mặn thổi từ phía xa cũng khiến lòng người trở nên phấn chấn lạ lùng.

Ngũ Hành Sơn: Những bậc cấp mồ hôi và dấu ấn trên đá



Ngũ Hành Sơn hiện ra trước mắt chúng tôi không chỉ là năm ngọn núi Kim, Mộc, Thủy, Hỏa, Thổ sừng sững, mà là một thử thách thực sự với gần 200 bậc tàng cấp đá dốc đứng. Với đôi chân của những đứa trẻ mới lớn, mỗi bậc thang là một sự nỗ lực. Chúng tôi vừa leo vừa hò hét, đứa khỏe kéo đứa yếu. Lên đến đỉnh, ai nấy đều thấm đệt mồ hôi, ngồi bệt xuống những phiến đá mát lạnh mà thở dốc.

Nhưng phần thưởng thì thật xứng đáng. Từ trên cao nhìn xuống, biển Đông bao la xanh ngắt, gió lồng lộng thổi bay mọi mệt nhọc. Đến trưa, cả nhóm tìm một khoảng trống bằng phẳng, trải tấm bạt nhựa mang theo, bày biện đồ ăn thức uống. Bữa ăn đơn sơ ấy – có thể chỉ là nắm xôi, củ khoai hay ổ bánh mì – nhưng lại ngon đến lạ kỳ bởi nó thấm đẫm hương vị của tình bạn và sự tự do.

Và rồi, theo cái cách "nghịch ngợm" rất đỗi học trò, chúng tôi tìm những tảng đá khuất nắng, dùng vật nhọn khắc tên mình lên đó. Những nét chữ nguệch ngoạc: "Tiến", "Hùng", "Lan", "Mai"... khắc vào đá như một lời thề nguyện với thời gian, rằng chúng tôi đã ở đây, đã cùng nhau đi qua mùa hè rực rỡ nhất của đời mình. Chúng tôi không biết rằng, những nét chữ ấy sẽ nằm lại đó, lặng lẽ chứng kiến sự thay đổi của đất trời và của chính chúng tôi.

Mười năm sau: Chuyến đi của tình yêu và sự trưởng thành

Thời gian như một cái chớp mắt. Mười năm sau, mùa hè năm 1993, tôi trở lại Ngũ Hành Sơn không phải với nhóm bạn 15 người năm cũ, mà với người con gái tôi yêu. Khi ấy, tôi đã là sinh viên năm cuối, đứng trước ngưỡng cửa của cuộc đời với bao hoài bão và cả những lo toan.

Vẫn là con đường cũ, vẫn là ngọn núi ấy, nhưng cảm giác đã khác xưa rất nhiều. Tôi chở người yêu trên chiếc xe máy, vượt qua những con dốc mà ngày xưa mình đã từng hì hục đạp xe. Lần này, tôi lên núi với tâm thế của một người đàn ông đang yêu, muốn chia sẻ với người bạn đời tương lai những mảnh ký ức đẹp nhất của mình.

Tôi đã dắt cô ấy đi tìm lại nơi chúng tôi khắc tên ngày xưa. Thật kỳ diệu, giữa bao nhiêu nắng mưa và bụi mờ thời gian, những cái tên ấy vẫn còn đó. Dù màu đá đã phai, nét chữ đã mòn và nhuốm màu rêu phong ("dấu cũ"), nhưng nó vẫn đủ để khiến lòng tôi thắt lại vì xúc động. Những cái tên như những "nhân chứng sống" nhắc nhở tôi về một thời niên thiếu vô tư lự, về những người bạn giờ đây mỗi người một phương. Ngũ Hành Sơn lúc này không chỉ là danh thắng, mà đã trở thành một cuốn nhật ký khổng lồ bằng đá, lưu giữ thanh xuân của tôi.

Âm vang "Tình em xứ Quảng" và nỗi niềm hoài cổ

Giờ đây, khi ngồi lại trong không gian yên tĩnh, nghe ca khúc “Tình em xứ Quảng” qua giọng ca thấm thía của những nghệ sĩ Bolero, lòng tôi lại dậy sóng. "Da em trắng mịn màng hơn cát biển Mắt em xanh như dòng nước Hàn giang Tình ta đẹp như vầng trăng soi sáng Tên chúng mình lưu niệm Ngũ Hành Sơn..."

Lời bài hát của nhạc sĩ Lâm Hoàng và Trần Ngọc như viết riêng cho câu chuyện của tôi. Mỗi ca từ đều chạm vào một mảnh ký ức: là màu trắng của cát biển Non Nước, là sắc xanh của dòng Hàn Giang chảy qua thành phố, và đặc biệt là hình ảnh "Tên chúng mình lưu niệm Ngũ Hành Sơn". Âm nhạc có khả năng kỳ diệu là đánh thức những mùi hương, những âm thanh và cả những cảm xúc đã ngủ quên từ lâu.

Ngũ Hành Sơn – danh lam thắng cảnh của Đà Nẵng, niềm tự hào của người dân xứ Quảng – đối với tôi, nó còn là một phần máu thịt. Nó chứng kiến tôi từ một cậu bé 15 tuổi ngây ngô trở thành một chàng sinh viên trưởng thành, và giờ đây là một người đàn ông mang theo những hoài niệm ngọt ngào.



Kết thúc một chặng đường, nhìn lại những gì đã qua, tôi thầm cảm ơn những mùa hè rực nắng, cảm ơn những người bạn trường Nguyễn Văn Trỗi năm ấy, và cảm ơn cả những tảng đá vô tri đã giữ hộ tôi cái tên "Châu Phước Tiến" của tuổi 15. Có những thứ sẽ phai màu theo năm tháng, nhưng tình yêu với quê hương, với những kỷ niệm cũ tại Ngũ Hành Sơn thì sẽ mãi vẹn nguyên, như chính hồn đá ngàn năm vẫn đứng vững giữa đất trời Quảng Nam - Đà Nẵng thân thương.

Đăng nhận xét

0Nhận xét
Đăng nhận xét (0)
Đọc tiếp: