Tác giả : Châu Phước Tiến
1. Phép thử của ngôn từ và định kiến
Người ta thường dùng từ "thừa" để chỉ những thứ không còn giá trị, những thứ cần được loại bỏ. Trong tình yêu, khái niệm "tình thừa" hay "tình thải" thường được người đời gán cho những mối quan hệ muộn màng, những người phụ nữ "lỡ thì" hay những cuộc tình không danh phận. Nhưng, như anh Tiến đã khẳng định: Tình yêu làm gì có chuyện dư thừa?
Khi trái tim rung động, mọi lý lẽ về tuổi tác, địa vị hay sự công nhận của xã hội đều trở nên vô nghĩa. Cái gọi là "thừa" ấy, thực chất lại là phần "đầy" nhất, trọn vẹn nhất của hai tâm hồn tìm thấy nhau giữa những bão giông cuộc đời.
2. Chuyện tình ở trang trại chăn nuôi HTX 3
Ký ức về Hợp tác xã (HTX) sản xuất nông nghiệp 3 Thanh Quýt, Điện Thắng vẫn còn đó, như một cuộn phim cũ quay chậm. Giữa cái không khí khô khốc của lao động tập thể, một câu chuyện tình lặng lẽ như mạch nước ngầm đã âm thầm chảy qua những năm tháng khó khăn.
Cô N., một nhân viên trang trại chăn nuôi, khi ấy đã chạm ngưỡng 35 – cái tuổi mà ở làng quê ngày xưa bị coi là "lỡ lứa". Người ta nhìn cô bằng ánh mắt ái ngại, như một bông hoa đã quá thì con gái. Thế nhưng, định mệnh đã mang anh T. đến. Anh là một chiến sĩ phục viên từ chiến trường Campuchia, mang theo trên mình bụi đường chinh chiến và cái nhìn thấu cảm của một người từng đi qua lằn ranh sinh tử.
Được phân công làm Phó Chủ nhiệm HTX phụ trách chăn nuôi, anh T. gặp chị N. giữa những chuồng trại, giữa mùi rơm rạ và tiếng gia súc. Họ tìm thấy nhau không phải bằng những lời thề non hẹn biển xa vời, mà bằng sự thấu hiểu của hai con người từng chịu nhiều thiệt thòi. Anh – người lính trở về cần một mái ấm; chị – người đàn bà muộn màng khát khao một bờ vai.
3. Những "lời ra tiếng vào" và sự im lặng kiêu hãnh
Tình yêu của họ đầm ấm, mặn nồng nhưng lại phải khoác lên mình chiếc áo của sự kín đáo. Tại sao? Vì người đời vốn dĩ đố kỵ. Họ không tin (hoặc không muốn tin) rằng một ông Phó Chủ nhiệm tháo vát và một cô nhân viên "quá lứa" lại có thể có một tình yêu chân thành.
Những lời dèm pha: Họ soi xét từng cử chỉ, nghi ngờ từng ánh mắt.
Sự dị nghị: Những câu chuyện phiếm bên chén trà, những cái bĩu môi nơi đầu đình cuối chợ như muốn bóp nghẹt hạnh phúc vừa nhen nhóm.
Nhưng lạ thay, giữa những dèm pha ấy, họ vẫn lặng lẽ bên nhau. Sự im lặng của họ không phải là sự hèn nhát, mà là một sự kiêu hãnh. Họ bảo vệ tình yêu của mình khỏi những bụi bặm của miệng đời. Nhiều khi bà con trong làng hiểu lầm, nhưng anh T. và chị N. chẳng buồn thanh minh. Bởi họ hiểu, hạnh phúc là của họ, không phải để triển lãm cho thiên hạ xem.
4. Năm 2001 và quả ngọt của "Tình thừa"
Cái mà người đời gọi là "tình thừa" ấy, cuối cùng đã kết tinh thành một sinh linh bé nhỏ vào năm 2001. Đứa con trai ra đời như một câu trả lời đanh thép nhất cho mọi sự hoài nghi. Năm nay, cậu bé ấy đã 23 tuổi – cái tuổi phơi phới của một chàng trai trưởng thành, là minh chứng sống động nhất cho một tình yêu mãnh liệt và bền bỉ.
Khu chăn nuôi cũ của HTX 3 Điện Thắng ngày nào, giờ đây đã lùi vào quá khứ để nhường chỗ cho một sân bóng phường khang trang, rộn rã tiếng cười của giới trẻ. Nhưng với những người biết chuyện, mỗi mét vuông đất nơi đây vẫn thoang thoảng hơi ấm của một mối tình "lắng lút" nhưng đầy trọng trách.
5. Lời kết: Hạnh phúc không có lỗi
Nhìn lại câu chuyện của anh T. và chị N., ta thấy trân trọng hơn những ngã rẽ của số phận. Tình yêu không có đúng hay sai, không có sớm hay muộn, chỉ có lòng người có đủ bao dung để đón nhận nhau hay không.
Anh Tiến đã viết một dấu chấm hết cho khái niệm "Tình thừa" bằng một kết thúc có hậu. Sau 23 năm, cậu con trai ấy chính là hiện thân của sự chiến thắng trước định kiến. Quá khứ có thể bị san lấp bởi những công trình hiện đại, nhưng ký ức về một mối tình vượt lên trên những dị nghị vẫn mãi là một nốt trầm sâu lắng trong bản nhạc đời của làng Thanh Quýt
.
