Đặc Sản Quảng Nam

🏡
Đặc sản Quảng Nam – Mua nhanh trên Shopee
Đặc Sản Quảng Nam Quê Mình
XEM BỘ SƯU TẬP ➜

THẮNG – BẢO – KHÁNH - Ngày Ấy - Bây giờ

GAO
0

THẮNG – BẢO – KHÁNH

Ngày ấy, bây giờ

Châu Phước Tiến

Thắng-Bảo-Khánh ngày bé

Đêm xuống chậm. Ngoài hiên, gió lùa qua tán lá, nghe như tiếng thời gian trở mình. Tôi ngồi lặng giữa khoảng sáng vàng của ngọn đèn, nhớ về những tháng năm cũ – khi các con còn bé xíu, ngủ ngoan trong vòng tay cha mẹ, chưa biết đời là gì ngoài tiếng ru và mùi sữa ấm.

Ngày ấy, gia đình mình chưa dư dả. Cha mẹ chắt chiu từng đồng, dành dụm từng bữa. Mẹ các con tảo tần sớm hôm, còn tôi, sau mỗi ngày vất vả, chỉ mong về nhà thật sớm để nhìn thấy các con. Tôi vẫn nhớ như in những đêm trở gió, tôi ngồi cạnh giường, sờ trán từng đứa xem có nóng không; nhớ tiếng khóc oe oe rồi tiếng cười trong veo khi cha bồng lên vai. Hạnh phúc khi ấy giản dị lắm – chỉ cần con khỏe mạnh, chỉ cần gia đình còn quây quần.

Tuổi Thơ các con

Tôi luôn tâm niệm: làm cha không chỉ nuôi con bằng cơm áo, mà còn phải nuôi bằng ý chí và nhân cách. Tôi thường nói với các con rằng: người đàn ông phải biết đứng thẳng giữa đất trời. Sống phải có bản lĩnh, có trách nhiệm, có ước mơ. Tôi từng đọc cho các con nghe:

“Làm trai đứng giữa đất Côn Lôn,
Lừng lẫy làm cho lở núi non.
Xách búa đánh tan năm bảy đống,
Ra tay đập bể mấy trăm hòn.”

Không phải để các con hiếu thắng, mà để hiểu rằng: đã là đàn ông, phải dám gánh vác, dám vượt khó, dám đi đến tận cùng của lựa chọn mình tin là đúng. Cuộc đời này không trải hoa hồng. Muốn có chỗ đứng, phải đổ mồ hôi. Muốn được tôn trọng, phải sống cho tử tế .Ngày ấy, các con còn nhỏ, tôi chỉ mong các con học hành nên người. Tôi không mơ điều cao xa, chỉ mong các con có nghề nghiệp vững vàng, có gia đình yên ấm, sống ngay thẳng giữa đời. Có lúc nghiêm khắc, có khi nặng lời, nhưng trong lòng tôi chưa bao giờ nguôi tình thương. Làm cha, nhiều khi không giỏi nói lời mềm mỏng. Tình thương của cha thường nằm trong sự lặng im, trong những lo toan không kể công.

Rồi thời gian trôi. Các con lớn lên lúc nào không hay.

Các con đã trưởng thành

Quốc Khánh, Quốc Bảo rồi Phước Thắng – ba cái tên giờ đây đã đứng vững giữa đời. Hai con Khánh và Bảo làm việc cho Tập đoàn FPT. Một môi trường hiện đại, đầy cạnh tranh, nơi trí tuệ và bản lĩnh được thử thách từng ngày. Tôi biết để có được vị trí hôm nay, các con không chỉ dựa vào may mắn. Đó là những năm tháng học tập miệt mài, là những đêm thức khuya hoàn thành công việc, là những lần va vấp rồi tự đứng dậy. Phước Thắng – con chọn cho mình một con đường khác, làm việc tại Tập đoàn sân golf BRG. Công việc có thể không ồn ào, nhưng đòi hỏi sự chuyên nghiệp và kỷ luật. Tôi thấy ở con sự chững chạc, điềm đạm và trách nhiệm. Mỗi người một lối đi, nhưng điểm chung là các con đều đang sống bằng chính năng lực của mình.

Hôm nay, khi ba con đã lập gia đình, đã có tổ ấm riêng, lòng tôi có chút gì đó vừa tự hào vừa bâng khuâng. Tự hào vì các con đã nên người, đã biết lo cho vợ con, biết vun vén cho gia đình nhỏ. Bâng khuâng vì chợt nhận ra, mái tóc mình đã điểm bạc. Thời gian không chờ ai. Những đứa trẻ ngày nào giờ đã thành trụ cột của gia đình.

Tôi nhìn các con mà nhớ lại hình ảnh của chính mình thuở trước. Cũng từng loay hoay giữa cơm áo, cũng từng trăn trở về tương lai. Tôi hiểu áp lực của người đàn ông khi đứng giữa đời: phải mạnh mẽ, phải thành công, phải không được phép gục ngã. Nhưng cha muốn các con nhớ một điều – mạnh mẽ không có nghĩa là lạnh lùng; thành công không chỉ đo bằng tiền bạc; và bản lĩnh lớn nhất là biết sống tử tế.

Các con à, xã hội thay đổi từng ngày. Công nghệ phát triển, cách nghĩ cũng khác xưa. Nhưng có những giá trị không bao giờ cũ: chữ Hiếu, chữ Tín, chữ Nghĩa. Dù làm ở FPT hay BRG, dù ở thành phố hay nơi nào khác, điều giữ các con đứng vững chính là nhân cách. Làm việc phải có trách nhiệm. Giao tiếp phải chân thành. Giữ lời hứa, giữ đạo làm người – đó mới là nền móng bền lâu.

Các con đều có gia đình nhỏ của riêng mình

Cha không mong các con trở thành người nổi tiếng. Cha chỉ mong các con trở thành người có ích. Có ích cho gia đình, cho cơ quan, cho xã hội. Khi trở về nhà, con cái nhìn mình với ánh mắt kính trọng. Khi nhắc đến tên mình, người ta nói: đó là người đàng hoàng.

Ngày ấy, cha dạy các con từng bước đi. Bây giờ, các con tự bước trên con đường của mình. Cha mẹ chỉ còn đứng phía sau, lặng lẽ dõi theo. Không can thiệp, không áp đặt, chỉ âm thầm cầu mong cho các con bình an.

Có những đêm như đêm nay, cha ngồi nghĩ về chặng đường đã qua. Từ căn nhà nhỏ đầy tiếng trẻ con đến hôm nay, mỗi gia đình nhỏ lại sáng đèn ở một nơi. Hạnh phúc đôi khi chỉ là biết rằng các con đang sống tốt, đang cố gắng mỗi ngày. Cha tin rằng, với nghị lực và ý chí đã được rèn từ thuở nhỏ, các con sẽ còn tiến xa hơn nữa. Thành công hôm nay chưa phải là đích đến. Cuộc đời còn dài. Hãy tiếp tục học hỏi, tiếp tục khiêm nhường, tiếp tục giữ lửa trong tim.

Nếu một ngày nào đó mệt mỏi, hãy nhớ về mái nhà xưa. Ở đó, vẫn có cha mẹ chờ. Không cần các con phải chứng minh điều gì. Chỉ cần các con bình an, sống đúng với lương tâm mình – thế là đủ.

“Ngày ấy” là những bước chân chập chững, là tiếng gọi “ba ơi” vang lên trong trẻo. “Bây giờ” là những cái bắt tay vững chãi giữa thương trường, là trách nhiệm trên vai người đàn ông trưởng thành.

Thời gian có thể làm đổi thay nhiều thứ, nhưng tình cha mẹ thì không. Vẫn nguyên vẹn như buổi đầu, vẫn âm thầm mà sâu nặng.

Khánh, Bảo, Thắng – ba cái tên, ba số phận, nhưng chung một gốc rễ. Hãy nhớ mình từ đâu mà có, nhớ công lao sinh thành, nhớ những năm tháng cơ cực để biết trân quý hôm nay. Và rồi một ngày kia, khi các con làm cha, làm mẹ, các con sẽ hiểu hết tấm lòng này.

Cha không nói nhiều lời hoa mỹ. Chỉ xin gửi gắm một điều giản dị:

Hãy sống xứng đáng với chính mình.
Hãy làm người đàn ông có bản lĩnh và có tâm.
Hãy giữ gìn gia đình như giữ gìn ngọn lửa trong tim.

Vậy là cha mãn nguyện.

Đăng nhận xét

0Nhận xét
Đăng nhận xét (0)
Đọc tiếp: